Chỉ
cần nhìn Người Bệnh nở nụ cười
Tôi
liền thấy tim mình như ấm mãi!
Nhưng
có lúc ở hoàn cảnh hiện tại
Bao áp
lực lại đè nặng trên vai...
Từ Bác
Sỹ đến người nhà Bệnh Nhân
Luôn
dồn vào Người Điều Dưỡng nhỏ bé..!?
Những
lúc này tâm trạng Tôi rất tệ
Vài
Bác Sỹ thì cậy thế, cậy quyền
Nên có
thể tha hồ mà sai khiến
Rồi
mặc kệ Điều Dưỡng với Bệnh Nhân.
Dẫu
nghề nào cũng có những gian truân
Nhưng mấy ai hiểu cho Người Điều Dưỡng?
Họ
cũng muốn có cuộc sống bình thường
Chứ
không phải hằng ngày lo bị đánh!
Tôi
không sợ những khó khăn, thử thách
Chỉ sợ
rằng Người Bệnh mất niềm tin
Rồi
người nhà lại hung hăng kêu trách
Thì
làm sao vững mũi chỉ, đường tiêm?
Cũng lo
sợ Người Bệnh không qua khỏi,
Cũng
đôi lần trong lồng ngực đau nhói
Bởi
không thể thắng lưỡi hái tử thần..!!
Qua
nhiều ngày Tôi thấy mình bất lực
Chẳng
còn chút tha thiết với Ngành Y!
Dù cố
gắng để gió cuốn bay đi
Vẫn
mong ai hiểu được Nghề Điều Dưỡng..?!
Tiếp
niềm tin, thắp sáng Nghề lý tưởng
Để tìm
lại ngọn lửa nhiệt huyết ngành,
Để
sưởi ấm những đêm đông giá lạnh
Giúp
Người Bệnh vượt qua những cơn đau!
Tôi chỉ
mong Thực Trạng này qua mau,
Sau cơn
mưa mặt trời lại chiếu sáng
Để
không ai phải thốt lên: Ôi chán (nghề)
Vì nụ
cười...
... Y
Tế...
...
Trong tương lai...!!!
Written
by: Hàn Vũ







0 nhận xét:
Đăng nhận xét