Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Lương Y...


Vị bác sĩ vội vàng chạy vào bệnh viện sau khi được nhận được cú điện thoại yêu cầu thực hiện một cuộc phẫu thuật khẩn cấp. Ông trả lời cuộc gọi thật nhanh, thay quần áo và đi thẳng vào phòng phẫu thuật. Ông nhìn thấy cha của bệnh nhân đang đi đi lại lại trong hội trường, sốt ruột chờ bác sĩ đến. Vừa nhìn thấy vị bác sĩ, người cha gào lên: "Tại sao đến giờ này ông mới tới? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm hay không? Ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm gì hết sao?"

Vị bác sĩ sĩ mỉm cười và nói: "Xin lỗi, vừa rồi tôi không ở trong bệnh viện. Nhưng tôi đã cố gắng đến nhanh nhất có thể sau khi nhận được điện thoại. Bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của mình". "Ông bảo tôi phải bình tĩnh ấy à? Nếu như lúc này chính con trai ông đang ở trong căn phòng mổ kia, ông còn có thể bình tĩnh được sao? Nếu như vì mòn mỏi chờ đợi bác sĩ đến mà con trai ông qua đời thì ông sẽ làm gì?" - Người cha giận dữ nói. Vị bác sĩ lại mỉm cười và từ tốn trả lời: "Tuy không thể hứa trước điều gì, nhưng chúng tôi sẽ làm hết sức mình. Trong lúc chờ đợi, anh có thể cầu nguyện những điều tốt đẹp nhất đến với con trai mình."
"Khuyên bảo người khác trong khi chính mình chẳng thèm quan tâm, mọi chuyện mới dễ dàng làm sao." - Người cha lầm bầm trong miệng. Ca phẫu thuật diễn ra hàng giờ liền. Cuối cùng, vị bác sĩ cũng đi ra, tươi cười vui vẻ. "Cảm ơn trời! Con trai của anh đã được cứu!" Và không để người cha kịp nói điều gì, vị bác sĩ lại đã vội chạy đi, nói với lại: "Nếu có điều gì thắc mắc, anh có thể hỏi các y tá." "Người đâu mà lạnh lùng kiêu ngạo thế không biết? Ông ta không thể chờ vài phút để tôi còn hỏi về tình trạng của con trai mình à?" - Vài phút sau khi vị bác sĩ rời đi, người cha bực dọc nói với cô y tá. Cô y tá trả lời, nước mắt lăn dài trên má: "Con trai của bác sĩ đã qua đời hôm qua vì tai nạn giao thông. Khi chúng tôi gọi cho ông ấy để đến đây thực hiện ca phẫu thuật, ông ấy đang ở đám tang con trai. Và bây giờ sau khi cứu được mạng con trai anh, bác sĩ lại phải trở về và tiếp tục làm lễ mai táng cho con mình."
----------------------------
Đừng bao giờ phán xét bất cứ ai, bởi bạn không bao giờ biết được cuộc đời họ như thế nào và họ phải trải qua những gì.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Bài học từ một đêm trực


Bài viết được chia sẻ tên fanpage: GS.Tôn Thất Tùng
Đêm trực:
0 giờ
Một người đàn ông đến cấp cứu vì đau quặn bụng. Khi mình đến khám, ông ta cứ luôn miệng nói: 'Tôi quen anh giám đốc A. Tôi có làm ăn với chị trưởng phòng B'. Có lẽ do ông ta nghĩ rằng, khi nói ra những mối quan hệ ấy, mình sẽ làm việc chu đáo hơn. Mình đã đáp lời rằng:
- Anh có thể thôi nói tên và chức vụ của người khác. Anh hãy nói về chính anh đi, tên, chức vụ và bệnh của anh.
Ông ta trố mắt ra nhìn mình, phải mất vài phút sau ông ta mới có thể bắt đầu khai bệnh. Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cũng hay như vậy, bạn nhỉ? Cứ vỗ ngực tự hào chứng tỏ với nhau rằng: tôi là con ông D, cháu bà C, tôi quen biết ông E và có mối quan hệ thân thiết với bà F, thay vì chúng ta nói về chính mình.
Nhưng một người trưởng thành thật sự lại là người luôn tự đứng vững trên đôi chân mình, can đảm chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình, không dựa vào ai cả, không đổ thừa ai cả.
0 giờ 30 phút
Một người phụ nữ 70 tuổi, được đưa đến phòng cấp cứu trong tình trạng suy kiệt nặng, da xanh niêm nhạt, thở ngáp cá, toàn thân khai mùi phân dãi. Khi mình xử trí cấp cứu xong, mình hỏi hai người con gái ăn bận rất bảnh bao và thơm tho: "Bệnh nhân bị bệnh gì trước đây, điều trị ở đâu, và diễn tiến nặng bao lâu rồi?".
Mình đã ngỡ ngàng khi nhận được một câu trả lời: "Bệnh tim mạch và u hạch gì đó không rõ, mẹ tôi đã khó thở cả tháng nay rồi, nhưng tôi nghĩ không sao nên không đưa đi khám bệnh".
- Hai chị là con ruột?
- Ừ con ruột.
Mình im lặng thở dài khi kết quả xét nghiệm và MSCT trả về là bệnh Lymphoma ác tính di căn não, di căn phổi, đái tháo đường, suy thận... Làm sao mà cứu chữa? Mẹ thì chỉ có một trên đời. Tuần trước mình có đi dự đám tang của một bệnh nhân rất thân. Và đã chứng kiến những giọt nước mắt ăn năn của người con út.
- Bác sĩ biết sao không, cả 4 tháng nay tôi chưa gặp mẹ, dù nhà tôi và nhà mẹ cách có vài bước chân. Ai ngờ trưa hôm thứ 7, nhận điện thoại báo mẹ đã mất rồi... Giá như tôi ...
Thật, càng lớn tuổi, mình càng sợ trực cấp cứu. Không phải vì sức khoẻ vì chuyên môn hay vì áp lực phải tiếp xúc phơi nhiễm với những bệnh lây nhiễm hay vì có thể bị hành hung bất cứ lúc nào. Mà vì cứ phải chạm vào thật sâu bên sau mỗi con người dù mình không muốn...
1 giờ sáng
Bệnh nhân nam 23 tuổi, cơ thể gầy teo, nấm trắng đầy miệng đến cấp cứu vì tiêu chảy. Khi mình giải thích tình hình bệnh và đề nghị nhập viện thì bệnh nhân không chịu vì không có tiền.
- Em điện thoại kêu ba mẹ vào viện đi.
- Ba mẹ em ly dị hồi em còn nhỏ xíu. Em sống với bà, mà bà ở tuốt dưới Vĩnh Long, em nói thiệt, em bị nghiện ma tuý đá và bị nhiễm HIV.
- Nhưng nếu em không nằm viện thì phải làm sao?
- Em cũng không biết nữa.
Nhìn cơ thể bệnh nhân chi chít những hình xăm, mái tóc nhuộm vàng khè... sao mà khác quá với cách bệnh nhân trả lời.
- Em chỉ nghĩ mình đau, đến đây để bác sĩ cấp cứu.
Mình lại thở dài, dù tiếng thở dài chẳng làm đêm ngắn lại. Phần lớn những người sa ngã và lầm lạc thường được lớn lên trong gia đình không có hạnh phúc, cha mẹ ly dị, hay nghiện rượu, cờ bạc và thuốc lá. Có bao giờ mỗi bước chân đi, mỗi quyết định trong cuộc đời, chúng ta đều cẩn trọng? Sinh con rất dễ, nhưng nuôi dưỡng con lại rất khó! Khó vô cùng.
Ảnh minh họa.
demtruc1-3762-1431576636.jpg
2 giờ sáng
Một thanh niên xỉn rượu đến để may những vết thương vùng mặt và lưng do bị chém. Khi điều dưỡng hỏi phần hành chính, thì anh ta nạt nộ đập bàn: "Sao không khâu liền đi, cứ hỏi mấy cái vớ vẩn làm gì?".
- Muốn khâu thì phải làm hồ sơ khai tên tuổi bị đánh ở đâu chứ, rồi còn phải ký tên yêu cầu khâu chứ.
- Tao đ... khai. Bây giờ tao hỏi tụi mày có khâu không thì bảo? Tụi mày có tin tao chém tụi mày bây giờ không?
Mấy anh bảo vệ nghe ồn ào, báo ngay cho công an. Và thanh niên xỉn rượu vừa thấy bóng công an lập tức bỏ chạy. Mới đó còn hùng hổ đòi đâm đòi chém. Thật, những người có xu hướng hung bạo và dễ kích động thường là những người sống trong sự sợ hãi và yếu đuối.
Vì sao khi đi trên phố mấy thanh niên trẻ hay nẹt bô rồ ga? Vì sao giữa đám đông mấy người trung niên kia ăn bận diêm dúa trang điểm cầu kỳ? Bởi vì trong sâu thẳm họ khát khao được chú ý, khát khao được công nhận... nhưng họ chẳng có gì đặc biệt, buộc họ phải hành động như thế. Họ lạc loài!
3 giờ sáng
Một người đàn ông, 50 tuổi được đưa vào cấp cứu vì đau đớn vùng hạ sườn phải. Ông ta la hét inh ỏi:
- Bác sĩ đâu rồi? Tụi bây chết hết rồi hả? Tao vào bệnh viện cả tiếng rồi mà chẳng thấy tụi bây đâu.
- Bác sĩ đây, anh mới vào mà, y tá còn chưa kịp lấy dấu hiệu sinh tồn.
Người nhà vội nói bệnh nhân và quay qua nói với mình: "Bác sĩ thông cảm, tại ảnh bệnh ung thư đường mật di căn gan, di căn hạch giai đoạn cuối rồi nên đau đớn và hay la hết. Bệnh viện đã cho về, khuyên gia đình, bệnh nhân muốn ăn gì thì cứ cho...".
Đêm dường như sâu hơn với tiếng thở dài. Nỗi đau niềm thống khổ là có thật, luôn hiện diện bên trong mỗi con người. Ai cũng đau cũng khổ, có người nhờ nỗi đau mà vượt lên được chính mình, tìm ra được con đường giải thoát và an lạc, nhưng cũng có người bị chết chìm trong đó.
Lẽ thường, khi người ta gần đến bên kia con dốc cuộc đời, cận kề cái chết, người ta sẽ buông bỏ hết những sân si, người ta sẽ chấp nhận và mỉm cười... Đằng này ...
4 giờ sáng
Một người phụ nữ đến cấp cứu vì đau đầu ngủ không được. Trong khi mình đang viết bệnh án thì nghe bà ta kêu lên: "Chú bác sĩ và cô y tá kia, mau trả điện thoại lại cho tôi".
- Bà coi lại cẩn thận đi, tụi con đâu có lấy điện thoại của bà.
- Cô nói gì? Chỉ có cô và chú bác sĩ kia lại gần tôi... Không cô thì chú kia lấy. Báo bảo vệ hay công an ngay đi.
Bệnh nhân ngồi bật dậy, khác với lúc mới vào nhăn nhó khó chịu mệt mỏi.
- Ôi mẹ ơi, mẹ nói cái gì kỳ lạ vậy? Con giữ điện thoại của mẹ đây. Tại con đi đóng tiền tạm ứng nhập viện nên mẹ không biết.
- Vậy hả? Tao tưởng hai đứa này nó ăn cắp.
Bé Khánh vừa định lên tiếng, mình vội ngăn lại và thì thầm: "Thôi bỏ đi em". Mình nhớ một câu chuyện trong Phúc Âm, có người đến hỏi: "Nếu ai đó tát vào má con thì sao?". Chúa Giêsu đã trả lời: "Con hãy đưa luôn má còn lại cho người ta tát. Và nếu có ai xin con cái áo khoác bên ngoài, con cũng hãy cởi luôn cái áo khoác bên trong mà cho". Thường chúng ta chỉ đến với Thượng Đế khi bị đau khổ, mất mát, muốn mà chưa được. Và khi chúng ta bị ức hiếp bị bắt nạt, chúng ta mong là luật công bằng, luật nhân quả được thực thi. Nhưng Thượng Đế luôn im lặng. Ngài dạy: "Hãy tha thứ, hãy cho đi nhiều hơn".
Bởi chỉ những người yếu đuối, thiếu thốn, bị bỏ rơi... mới dùng đến bạo lực và đi xin. Ngài Đạt Lai Lạt Ma từng nói: "Cây lúa nào hạt non hạt lép thì nó đứng thẳng vươn cao. Còn những cây lúa nặng trĩu hạt luôn oằn mình xuống dưới thấp. Cái tôi của ai nhỏ bé thì tâm lượng người đó mênh mông!".

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Điều dưỡng,chào em!




Tôi đã từng rất yêu nghề Điều Dưỡng
Bởi muốn đem hạnh phúc cho mọi người
Chỉ cần nhìn Người Bệnh nở nụ cười
Tôi liền thấy tim mình như ấm mãi!

Nhưng có lúc ở hoàn cảnh hiện tại
Bao áp lực lại đè nặng trên vai...
Từ Bác Sỹ đến người nhà Bệnh Nhân
Luôn dồn vào Người Điều Dưỡng nhỏ bé..!?
Những lúc này tâm trạng Tôi rất tệ
Vài Bác Sỹ thì cậy thế, cậy quyền
Nên có thể tha hồ mà sai khiến
Rồi mặc kệ Điều Dưỡng với Bệnh Nhân.
Dẫu nghề nào cũng có những gian truân

Nhưng mấy ai hiểu cho Người Điều Dưỡng?
Họ cũng muốn có cuộc sống bình thường
Chứ không phải hằng ngày lo bị đánh!
Tôi không sợ những khó khăn, thử thách
Chỉ sợ rằng Người Bệnh mất niềm tin
Rồi người nhà lại hung hăng kêu trách
Thì làm sao vững mũi chỉ, đường tiêm?

Là Điều Dưỡng cũng có một trái tim
Cũng lo sợ Người Bệnh không qua khỏi,
Cũng đôi lần trong lồng ngực đau nhói
Bởi không thể thắng lưỡi hái tử thần..!!
Qua nhiều ngày Tôi thấy mình bất lực
Chẳng còn chút tha thiết với Ngành Y!
Dù cố gắng để gió cuốn bay đi
Vẫn mong ai hiểu được Nghề Điều Dưỡng..?!
Tiếp niềm tin, thắp sáng Nghề lý tưởng
Để tìm lại ngọn lửa nhiệt huyết ngành,
Để sưởi ấm những đêm đông giá lạnh
Giúp Người Bệnh vượt qua những cơn đau!
Tôi chỉ mong Thực Trạng này qua mau,
Sau cơn mưa mặt trời lại chiếu sáng
Để không ai phải thốt lên: Ôi chán (nghề)
Vì nụ cười...
... Y Tế...
... Trong tương lai...!!!

Written by: Hàn Vũ

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

20 LÝ DO ĐỂ YÊU MỘT BÁC SĨ




Viết bởi: @biukun
* * *
1. Họ có cái ống nghe,không hiểu sao từ thiếu nhi đến cụ già ai cũng thích cái dụng cụ này =))
2.Họ có thể tặng bạn những món quà xinh xinh, với lý do "ít khi ở bên bạn" (vì lúc nào cũng bận rộn với công việc)
3. Họ có thể cho bạn những lời khuyên về sức khỏe miễn phí (ai lại không yêu mến điều này :"D).
4. Có sẵn bác sĩ rồi, những bệnh kiểu như "khó nói" cũng dễ bày tỏ.
5. Họ cũng thuộc loại thông minh (thi đầu vào là một chuyện rồi, hoàn tất khóa học 6 năm cũng không dễ đâu).

6. Rất là rành về giải phẫu, cơ quan bộ phận nào cũng biết hết
7. Các bác sĩ thường không hay uống rượu bia, nhưng nếu đã uống thì cứ gọi là "đô bất khuất" đi nhé
8. "Ah, hay là tụi mình chơi trò "bác sĩ" đi..!!"
9. Họ được luyện tập rất tốt để biết cách lắng nghe
10. Biết bạn đang nghĩ gì (hay ít nhất cũng giả vờ biết).
11. Lúc nào cũng có chuyện hay ho để kể cho bạn.
12. Ngay khi bạn khóc, họ sẽ đưa cho bạn khăn giấy (theo phản xạ luôn đấy).
13. Nếu bạn muốn, họ có thể thức cả đêm với bạn (trực đêm quen rồi mà).
14. Có thể hướng dẫn cho bạn một số mẹo nhỏ rất hay.
15. Giàu!!!(tất nhiên cũng không giàu quá đáng, nhưng ít thấy ai nghèo).
16. Họ sẽ giải thích cho bạn rõ rành nguyên nhân - triệu chứng - cách điều trị - phòng ngừa các loại bệnh từ nhỏ đến lớn (khỏi cần google nhiều mệt não ).
17. Chẳng bao giờ bị sốc.
18. Họ biết, và sẽ nói những điều gì bạn muốn nghe.
19. Công nhận ai khoác áo blouse trắng đều trông cứ như là một thiên thần vậy
20. Có khả năng thông báo những tin xấu một cách tốt đẹp

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

Những ca khúc hay nhất về ngành y






Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Những kì thi lâm sàng




Tôi có thể đếm được mình đã trải qua bao nhiêu buổi thi lâm sàng.

Này nhé: Nội, Ngoại mỗi môn thi 3 lần; Sản, Nhi mỗi môn thi 2 lần, Lây, Đông Y, Mắt, Tai Mũi Họng, Dị ứng, Lao, Da liễu, Phục hồi chức năng, Thần kinh, Tâm thần. Những kì thi ở trường Y dày đặc đến nỗi, nếu xếp kí ức về từng buổi thi lại cạnh nhau, bạn sẽ có một bức tranh tương đối rõ nét về quãng đời học lâm sàng của mình.
Học kì II Y3, tôi phải thi môn đầu tiên: lâm sàng Nội. Đến giờ tôi vẫn nhớ rõ hồi đó mình đã chuẩn bị những gì trước khi đi thi: ống nghe, nhiệt kế, thước dây, máy đo huyết áp. Tôi chỉ lo nếu không mượn được mấy chị y tá cái nhiệt kế, thì bệnh án thi của tôi sẽ khuyết mất phần “nhiệt độ”, tương tự như thế là cái đo huyết áp. Ít có khả năng phải dùng thước dây, nhưng lỡ tôi bốc thăm phải một bệnh nhân khoa Cơ Xương Khớp thì sao, thầy giáo có thể bắt tôi đo độ giãn cột sống thắt lưng (nghiệm pháp Schober) lắm chứ? Chả dại!
Thật là ấu trĩ, thật là ngây thơ, thật là không thể tưởng tượng nổi!
Tất cả những cái ấy, cùng với một bệnh án đẹp đẽ và hoành tráng, hoá ra lại là thứ vô duyên nhất trong thực hành lâm sàng. Cô giáo của tôi (“Peace upon her!”) chỉ muốn sinh viên trình bày càng ngắn gọn càng tốt. Buổi hỏi thi – gồm cả tóm tắt tình hình bệnh tật, khám lâm sàng, đưa ra chẩn đoán, trả lời những câu hỏi phụ – kết thúc trong vòng 10 phút, bằng 1/6 thời gian tôi bỏ ra để “trang trí” cho những trang bệnh án không ai thèm đọc. Tôi rất quí cô giáo hỏi thi hôm đấy (BS Hỷ, viện phó viện Lão khoa Trung Ương) không chỉ vì tác phong dịu dàng từ tốn của cô, mà còn vì cô đã giúp tôi phân biệt đâu là cái tiểu tiết, đâu là chi tiết quan trọng cần chú ý khi đứng trước một bệnh nhân. Tất nhiên, còn lý do thứ ba nữa: cô cho tôi điểm 9. Đầu có xuôi thì đuôi mới lọt mà.
Tôi nhớ tất cả các kì thi lâm sàng của mình. Có những hôm thật là thú vị, khi bạn nắm quá vững bệnh nhân và chỉ chờ thày hỏi 1 câu là cả dòng thác biện luận, lý luận, phân tích, chẩn đoán, tiên lượng ào ạt trào ra khiến thày chỉ còn nước gật gù khen ngợi . Có điều những ngày đẹp trời như thế không nhiều lắm. Thường thì giáo viên rất biết sinh viên “sở trường” cái gì, và chả bao giờ muốn hỏi những câu hỏi “tầm thường” cả. Thày có thể lật lại một vấn đề của … năm thứ nhất mà sinh viên năm cuối chịu không nhớ được, thế là “Trời ơi, sắp thành bác sĩ rồi mà cái này cũng không biết ah?”. Bạn nghĩ xem, lúc đó chẳng cứ gì thác, đến biển cũng còn bị chặn lại nữa là. Nói chung, thi lâm sàng rất “khó lường”, nhất là khi các giáo sư hỏi thi. Một giáo sư sẵn sàng cho bạn điểm 9 vì bạn biết AIDS là viết tắt của cụm từ gì trong tiếng Anh, trong khi một giáo sư khác sẽ nện bạn te tua chỉ vì bạn quên không hỏi nhà bệnh nhân cách trạm xá bao xa (tôi tin thầy có lý do chính đáng khi yêu cầu sinh viên nắm được khoảng cách ấy, nhưng dù sao những câu hỏi như thế cũng thật là xương xẩu).
Các thày cô ở trường tôi, mỗi người hỏi thi một kiểu, không ai giống ai. Cô Hồ (khoa Tiêu hoá Bạch Mai) lúc nào cũng dịu dàng điềm đạm như mẹ nói chuyện với con, được cô hỏi cứ gọi là sướng. Thày Thái ở khoa Hô hấp thì enjoy việc hỏi thi đến mức rất hay “dồn sinh viên vào đường cùng”. Thày Sơn khoa phẫu thuật Tiêu hoá bệnh viện Việt Đức đã làm sinh viên chết cười với cách hỏi thi thế này: “Cậu trực tối hôm kia ah, thế thì cậu trực cùng tua với tôi rồi, sao tôi không thấy cậu nhỉ? Hay là cậu toàn bùng trực? Thôi cậu vẽ cho tôi cái sơ đồ phòng khám cấp cứu Ngoại đi…”. Hay một giáo viên khác sau khi đặt ra một câu hỏi khá hóc búa đã an ủi chú sinh viên khốn khổ “Cái bệnh này đến tôi còn chưa chẩn đoán được thì trình độ cậu đừng có mơ!!!”. Thú vị nhất là thày Phúc ở Lây, rất hay hỏi học trò các câu giống nhau. Có em Y bé nào năm thứ 5 thi bàn thày Phúc, nhớ hỏi bạn thi trước xem câu hỏi thế nào rồi chuẩn bị sẵn, đảm bảo chắc ăn!
Lại còn bệnh nhân thi nữa chứ. Bệnh nhân của bạn có thể vui vẻ và dễ tính, hoặc cũng có thể cau có khó chiều (trong khi thời gian để khám bệnh dành cho mỗi sinh viên là tương tự nhau); người  bệnh có thể đang ngoan ngoãn nằm trên giường chờ bạn đến làm bệnh án thi, hoặc đang tung tăng dạo chơi đâu đó khiến bạn tá hoả vì “không tìm thấy đề bài”. Sẽ đơn giản biết bao nếu bạn bốc thăm vào một bệnh nhân viêm phổi với những triệu chứng kinh điển đã có trong Y văn từ 200 năm nay; sẽ thật khổ sở nếu bạn gặp một “trẻ 34 ngày tuổi táo bón chưa rõ nguyên nhân”,… Tóm lại là vô cùng đa dạng và rõ ràng kẻ không may chẳng có lý do gì để than thân trách phận cả vì hoàn toàn có khả năng “lần thi sau mình sẽ may mắn … gấp 10 lần nó!”. AQ hay không thì chưa biết nhưng “giảng đường là thao trường, bệnh viện là chiến trường” (“the enemy is…?”), trong hoàn cảnh nào cũng phải cố gắng hết sức thôi.
Phải thừa nhận một điều là tôi rất thích các kì thi lâm sàng (nghĩa là thích hơn so với thi lý thuyết, chứ bạn đừng so sánh 3 tiếng căng thẳng và mệt mỏi ở bệnh viện với 3h chơi game). Có thể số tôi may mắn. Năm Y3 tôi được một giáo sư “hào phóng” tặng cho điểm 10 lâm sàng Ngoại (lại là giáo sư), các bệnh nhân tôi gặp đều ngoan ngoãn và nhiệt tình, những bác sĩ hỏi thi tôi thường không có thói quen đặt bẫy để mong tôi vấp ngã… Tôi tin rằng mình học được khá nhiều trong buổi thi lâm sàng, và các câu hỏi của thày cô – nếu không quá “lạ lùng” – đều là những tình huống giả định tuyệt vời giúp tôi học cách đối phó với hàng trăm hàng ngàn “kì thi” thực tế trong tương lai.
Hôm nay vừa hoàn thành luận văn, tự cho phép mình dông dài một chút. Ngày mai sẽ là kì thi lâm sàng cuối cùng của tôi. Tất nhiên, tôi nói rồi, sẽ còn nhiều nhiều kì thi nữa, những kì thi không phải làm bệnh án; những kì thi không cho tôi 3 tiếng đồng hồ để suy nghĩ mà nhiều khi chỉ là một vài phút ngắn ngủi trước khi đưa ra một quyết định quan trọng. Nhưng dù sao, đây cũng là kì thi cuối cùng của thời sinh viên (thi tốt nghiệp không phải là “the last one” thì gọi là gì?). Với kinh nghiệm thu được từ 18 lần “trận vòng loại” trước đó, tôi tin là “trận chung kết” này sẽ có kết quả tốt đẹp.
Sẽ tốt đẹp cả thôi!
Tháng 5.2006
Dinh Linh