Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

VĂN KHẤN GIAO THỪA 2015 CỦA CÁC BÁC SĨ


KÍNH LẠY:
Hoàng Thiên, Thổ Địa chư vị tôn thần
Bắc Đẩu, Táo Quân, Nam Tào, Hà Bá
Các cụ Tổ nghề Tây Ta tính cả
Từ cụ Hypocrat đến cụ Tuệ Tĩnh nhà ta
Rồi cụ Hải Thượng Lãn Ông đến Biển Thước, Hoa Đà.
KÍNH CÁO:
Năm Giáp Ngọ vừa qua, ngành Y lâm cơn bĩ cực
Thôi thì đủ chuyện trời ơi 
Chốn trời tây Ebola vùi dập tơi bời
Đất Việt ta chuyện Scandal tung lên lộn xuống
Vẫn biết rằng ngành Y là nơi sóng gió
Ngẫm sự vụ năm qua không khỏi đắng lòng:
Đường Nội Bài - Lào Cai vừa thông đã nứt cũng chả sao
Chị Điều dưỡng ăn bớt vắc xin ngàn người chửi rủa.
Dân bỏ tiêm vắc xin, sai sót nhỏ như con thỏ
Dịch sởi bùng lên khắp Bắc Nam, lỗi ngành y lớn hơn trời. 
Nhờ chuyện nhân bản xét nghiệm, Vinashin, Vinaline dân chúng quên ngay
Một bác sĩ phi tang bệnh nhân, trăm vụ cướp của giết người cũng thành chuyện vặt.
Tai nạn giao thông mỗi năm chết hơn một vạn, người người đều vẫn thấy dửng dưng
Tai biến sản khoa cả năm chỉ một đôi lần, nhà nhà vác quan tài diễu phố.
Nghĩ thương ngành Y:
Xã hội nhìn như của bỏ đi
Người dân coi không bằng cửu vạn
Lương điện lực bình quân hơn 13 triệu, Lãnh đạo ngành vẫn thấy đáng thương
Bác sĩ mổ một ca vài chục ngàn đồng, khi duyệt giá còn nâng lên đặt xuống
Mẹ đi cắt tóc làm đầu, tốn dăm bảy trăm còn thấy hài lòng
Con vào khám bác sĩ Nhi, trả vài chục ngàn vẫn xót xa đắt đỏ
Ô tô tai nạn, vào gara dăm chục triệu rút ví như không
Người bị gãy chân, đi bó bột một đôi triệu kêu than tốn kém
Ba trăm công nhân ngộ độc, chữa cho khỏi tất chẳng được câu khen
Giám đốc bỏ bữa rượu về cứu bệnh nhân, vì mặt đỏ bị ngay cách chức.
Xót thân Bác sĩ: 
Cơ chế bó buộc
Áp lực muôn bề
Đói rách khổ nghèo đến kiếp nào qua
Cơ cực hiểm nguy, biết bao giờ hết
Dùi mài kinh sử, 6 năm đại học còn chửa nên người
Tu dưỡng luyện rèn, thạc sĩ, tiến sĩ vẫn chưa rành việc
Vất vả, tận tâm ngày đêm khốn khó ai hay
Sơ xảy, bất cẩn một lần tiếng tai rộng khắp
Lây nhiễm bệnh tật
Bệnh nhân hành hung
Vụ Bắc vụ Nam đọc báo thêm buồn
Chuyện người chuyện nghề nghĩ càng thấy chán
Xót xa sự đời: cứu vật trả ân, cứu nhân trả oán
Tủi buồn số phận: làm dâu trăm họ, dưới búa trên đe
Trót mang danh y tá đốc tờ, nào dám kêu ca
Dẫu thèm kiếp cửu vạn xe ôm, dễ gì dứt bỏ
NAY KÍNH CẨN SOẠN LỄ :
Chuối một buồng
Trứng một ổ
Gà chó dăm con
Bưởi cam cả rổ
Nến thắp đầy bàn,
Nhang thơm vài bó
KHẤN RẰNG
Cầu cho năm Ất Mùi quốc thái dân an
Chúc cho sang 2015 ngành Y mở mặt
Bớt một km đường đắt nhất hành tinh, đủ kinh phí xây ba bệnh viện.
Không mua ụ nổi Vinaline, thừa tiền mua vắc xin tiêm khắp toàn dân.
Toàn quốc bớt rượu giảm bia, 3 tỷ đô dư nâng cấp ngành Y
Môi trường gắng sức giữ gìn, đừng để ung thư tật bệnh.
Lợn ốm, gà toi chớ có tham ăn
Thuốc nhảm, lang vườn chớ nghe lừa gạt.
Các em gái thạo đường hươu chạy, đừng nạo thai kẻo tai biến sản khoa.
Các bạn trai hạn chế cave, bao thủ sẵn phòng ngừa lây bệnh “ẾT”.
Vắc xin phải gắng đi tiêm, dịch bùng lên bệnh viện nào chứa hết.
Chấp hành luật lệ giao thông, tai nạn triền miên giường bệnh mấy cho vừa.
Thầy thuốc được coi đúng mực, công khám bệnh phải hơn công cắt tóc rửa xe
Bệnh nhân hiểu giá trị mình, đừng cố giữ nếp “khi nhân trọng vật”
Báo chí đưa tin đúng mực, chớ lấy ngành y để giật tít câu view
Bệnh nhân xử sự văn minh, không còn cảnh thọ ân trả oán.
Bệnh nhân hoan hỷ
Thầy thuốc vui tươi.

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Câu chuyện của các Bác sĩ Hồi sức cấp cứu A9 Bạch Mai

Nếu muốn biết khoảng cách mong manh như thế nào giữa sự sống và cái chết,

 hãy đến A9 Bạch Mai, để xem các Y Bác sĩ ở đây đã làm gì để giành lại sự sống

 cho người bệnh!

Câu chuyện của các Bác sĩ Hồi sức cấp cứu A9 Bạch Mai, vì sao họ đã chọn Hồi 


sức cấp cứu, đó không chỉ là nghề - mà là nghiệp.

Họ chọn cho mình sự khó khăn, thử thách, căng thẳng, vất vả... bởi đơn giản đó là một nghề Nhân Ái.

Yêu em - Bác sĩ nữ

TÂM SỰ NỮ BÁC SĨ
Tác giả : Khuất Lê Khánh Duy 
học viện Quân Y


Cho đi hết hạnh phúc riêng tư
Chôn dấu tuổi xuân, cười hiền từ
Nữ bác sĩ em thiệt mọi thứ
Tình yêu tàn rụng lá mùa thu

Những buổi trực đêm nhan sắc phai

Cô đơn xuyên suốt những đêm dài
Thương cho người bệnh buồn đêm vắng
Xong trực rồi em về với ai ?

Ngày ngày buồng bệnh với đầu giường
Đem hết niềm vui trao mến thương
Khuya đọc sách mà tim nhức nhối
Em ơi đêm tối phủ đầy sương

Những ai thầm nhớ đã rời xa
Tất cả do em quá vị tha
Yêu bệnh nhân, rồi yêu con chữ
Mà quên đi họ cần ngôi nhà

Em muốn nấu cơm cho các con
Muốn đi họp phụ huynh vẹn tròn
Muốn cùng hai bố con chơi phố
Lại trực rồi, niềm vui có còn.

Em muốn học chuyên khoa, nâng cao
Muốn làm bóng mát hương ngạt ngào
Mong sao có một ai hiểu rõ
Tình cảm yêu em mãi dạt dào.

Sẽ một ngày hoàng tử đón em
Trái tim thổn thức, tình êm đềm
Rồi em sẽ lãng quên tình cũ
Người ích kỉ , hèn nhát yếu mềm !

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

Một đêm trực..


Một người mẹ tiều tụy đẩy đứa con trai khoãng 40 tuổi vào phòng cấp cứu vì uống thuốc ngủ tự tử. 30 phút súc ruột trôi qua. 3 giờ đồng hồ chờ đợi trong mỏi mòn của người mẹ. Cuối cùng bệnh nhân cũng thoát chết.
20 giờ 30 phút :
Một người mẹ tiều tụy đẩy đứa con trai khoãng 40 tuổi vào phòng cấp cứu.
- Nó uống thuốc ngủ tự tử.
30 phút súc ruột trôi qua. 3 giờ đồng hồ chờ đợi trong mỏi mòn của người mẹ. Cuối cùng bệnh nhân cũng thoát chết. Điều đầu tiên tôi nghe được :
- Cứu tôi làm gì? Sao không để tôi chết đi.
Chị y tá nói thầm vào tai tôi:
- Biết vậy cho nó chết luôn cho rồi. Thứ này cứu làm gì.
Tôi mỉm cười. Không biết tự bao giờ tôi mất thói quen chỉ trích hay bực mình với bệnh nhân. Tôi luôn dặn mình, gắng cười, dù gượng cho mỗi sự kiện trôi qua.
- Điều gì làm anh muốn chết? - Tôi hỏi
- Tôi đã mất tất cả. Công ty thì phá sản. Tôi thì chẳng còn danh tính. Tối qua người mà tôi yêu nhất cũng đã bỏ tôi đi ... Chẳng còn gì đáng sống nữa.
- Không. Anh còn một kho báu
- Bác sỹ nói gì? đừng nói đó là kinh nghiệm.
Rõ ràng là bệnh nhân mà tôi vừa điều trị không đơn giản. Tôi mỉm cười, lắc đầu, chỉ tay về phía cửa sổ lờ mờ trong đêm một bóng dáng.
- Chẳng phải mẹ là một kho báu đó sao?
- Ơ ...
- Mẹ gần gũi quá đến nỗi ta chẳng nhận ra rằng ta còn mẹ.
- Bác sỹ ...
Bệnh nhân bắt đầu nấc lên. Tôi không hiểu hết giọt nước mắt. Nhưng đối với tôi, ai còn khóc được, người đó còn đáng sống. Có lẽ tình yêu mẹ thầm lặng nên ta chưa bao giờ cảm nhận rằng mẹ là kho báu qúi giá nhất trên đời.
- Trải qua bao thăm trầm dâu bể của cuộc sống này, khi mà ta đã mỏi mệt, nơi mà ta muốn về nhất là mái nhà, người mà ta mong gặp nhất đó là mẹ. Hãy trở về đi, mẹ anh đang đợi ngoài cửa cấp cứu....

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Cháu bé 8 tháng tuổi gồng mình với căn bệnh Ung thư máu

Ngày con trai tròn 8 tháng tuổi cũng là ngày chị Hiền như chết lặng khi phát hiện con mắc căn bệnh quái ác ung thư máu. Sức khỏe ngày càng yếu mà cháu thì còn quá nhỏ để tiến hành phẫu thuật. Giờ đây, gánh nặng cho việc chạy máu và điều trị hóa liệu càng khiến đôi vai anh chị thêm nặng trĩu...

Đó là hoàn cảnh thương tâm của anh Hoàng Tự Thân (SN 1980) và chị Hoàng Thị Hiền (SN 1991), trú tại xã Gio Châu, huyện Gio Linh (Quảng Trị).

Đến nay, dù đã gần 20 tháng tuổi nhưng cháu Nguyễn Tự Hoàng Long, con trai chị Hiền vẫn chưa biết đi, chưa biết nói, bố mẹ đặt đâu thì ngồi đấy. Gạt vội dòng nước mắt đang trực trào ra, chị Hoàng Thị Hiền nhìn đứa con cười mà lòng đau thắt:

"Mỗi lần nhìn con lòng tôi đau như cắt. Con còn bé quá, giữa hàng vạn người, con mình lại là người không may. Những lúc cháu đau quá thì thường nằm bất động, chứ khỏe lên là nó chơi em ạ”.

Được biết, ngày chào đời, Long hoàn toàn bình thường như những đứa trẻ khác, không có dấu hiệu gì đặc biệt. Cho đến ngày Long được 8 tháng tuổi, gia đình phát hiện cháu bị vàng da, mắt mờ, đầu và bụng phình to, chân tay nhão ra.

Cứ nghĩ rằng con chỉ mắc bệnh thường gặp ở trẻ nhỏ nên vợ chồng anh Thân cũng điều trị bình thường. Rồi đến hôm đưa con đi bệnh viện thăm khám, cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm với kết quả cháu Long bị ung thư, chị Hiền như ngã quỵ.


Cháu Nguyễn Tự Hoàng Long đau đớn mối lần chích thuốc

Ánh mắt đượm buồm nhìn con, anh Thân chia sẻ: "Lúc nhận kết quả, vợ chồng tôi rất hoang mang và chỉ mong rằng bác sĩ đã chẩn đoán nhầm. Lúc ấy, tưởng chừng như có cả tảng đá to đè nặng lên cổ, trong đầu chỉ nghĩ nhất định phải cứu sống con thôi".

Từ ngày con bị bệnh, hai vợ chồng chị Hiền lại khăn gói đưa con ra Bệnh viện Trung Ương Huế để tìm cách chữa trị. 12 tháng con nằm viện cũng là chừng ấy thời gian hai anh chị phải ở miết trong viện để chăm sóc con.

Trước đây, anh Thân vốn là lao động chính trong gia đình, nhưng từ ngày con phát bệnh, việc chăm cần cả bố lẫn mẹ nên nguồn thu nhập cũng trở nên hạn hẹp hơn.

Có thời điểm, bệnh viện hết thuốc, gia đình phải nhờ người mua ở ngoài với mỗi lọ thuốc có giá 1,5 triệu. Những đợt cháu đau nhiều thì mỗi tuần phải tiêm thuốc 3 lần, còn ngày bình thường thì mỗi tần mỗi liều.

Được biết, vợ chồng anh Thân chị Hiền mới cưới nhau nên của cái tích góp gần như không có. Ngày nhận tin con bị bệnh, để có tiền đưa con đi chữa trị, anh chị đã phải ngược xuôi vay mượn khắp nơi.

Một năm ròng con trai nằm viện, số tiền vay mượn theo đó cũng tăng dần lên.

Gạt vội dòng nước mắt, chị Hiền nói trong nghẹn ngào: "Để lo tiền thuốc cho cháu, trâu bò ở nhà đều đã bán đi sạch. Bà ngoại trồng rau màu ở vườn, bán được đồng nào thì đều dồn lại để chuyển vào đây lo cho cháu".

Chia sẻ về tình hình bệnh tật của cháu Long, các bác sỹ của Trung tâm Nhi khoa, Bệnh viện Trung Ương Huế cho biết, bệnh của cháu Long được phát hiện và điều trị sớm.

Tuy nhiên, do sức khỏe của cháu còn yếu, cháu lại còn quá nhỏ để tiến hành phẫu thuật nên bệnh viện chỉ điều trị bằng hóa chất cho cháu mà thôi.


Giấy xác nhận cháu Long bị ung thư máu

Từ ngày nhận tin dữ, nỗi lo canh cánh của người làm cha, làm mẹ cứ đeo đẳng anh chị ngay cả khi ngủ.

Giờ đây, niềm hy vọng lớn nhất của hai vợ chồng là mong sao cứu được đứa con trai bé bỏng, non nớt của mình. "Tôi chỉ có mỗi cháu, cháu mà có mệnh hệ chi chắc tôi không sống nổi", chị Hiền nói trong nước mắt.

Ông Hải, ông ngoại của cháu Long chia sẻ: "Giờ nhìn cháu nó vui đùa, hiếu động vậy thôi chứ nhiều lần cháu phải cấp cứu bất ngờ. Thương cháu lắm nhưng người làm ông như tôi chẳng thể đỡ nổi trận đau của nó, tôi sợ cái cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh".

Hiện nay, sau một năm điều trị bằng hóa chất, cháu Long đã được bác sỹ cho ra viện. Tuy nhiên, mỗi tháng cháu phải nhập viện trở lại để kiểm soát bệnh.

Giờ đây, vợ chồng anh Thân chỉ mong muốn có thể đưa cháu ra nước ngoài để chữa trị, để cháu có thêm cơ hội được sống vui vẻ, nhưng có lẽ ước mơ ấy quá xa vời...

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Sự sống mong manh của em bé 15 tháng tuổi bị não úng thủy


Chúng tôi thật sự xúc động khi lần đầu tiên nhìn thấy hình hài “dị thường” của cháu bé 15 tháng tuổi Nguyễn Hoàng Kim Yến nằm bất động trên một chiếc nệm nhỏ trong căn nhà tình thương vào một ngày buổi chiều đầu tháng 5. Cháu bé Yến nằm đó và đang ngủ, giấc ngủ với đôi mắt không khép lại được của cháu bé mắc đến 4 căn bệnh hiểm nghèo trông rất đáng thương. Có lúc, chúng tôi đã không dám nhìn thẳng vào bé Yến, quay mặt đi để kìm lại sự xúc động chực rơi nước mắt của mình trước tình cảnh của bé.
Tiếp chuyện với chúng tôi trong căn nhà nằm sâu trên một con đường nhỏ ở phường Nhà Mát (TP Bạc Liêu), chị Trần Thị Lượm (33 tuổi, mẹ ruột bé Yến) đã khóc nức nở khi nói đến con gái của chị. Chị nấc nghẹn nhiều lần, cố kìm lại những giọt nước mắt đang chảy xuống khuôn mặt khắc khổ của chị. Những giọt nước mắt bất lực của một người mẹ đang lâm vào cảnh khốn cùng như lưỡi dao cứa vào lòng chị đau thêm, khiến chúng tôi cũng nghẹn lòng. “Tui hết cách rồi anh à, tính mạng con tui giờ chỉ tính từng ngày thôi”, chị mở đầu bằng một lời đau xót như thế.
Bé Nguyễn Hoàng Kim Yến mới sinh bụ bẫm đáng yêu...
...và bé Yến với căn bệnh não úng thủy hiện tại.
Rồi chị Lượm cố kìm sự xúc động, mở lòng tâm sự: Khi chị mang thai cháu Yến được chừng 4 tháng thì chồng chị bỏ chị mà đi. Một mình chị vừa mang thai vừa nuôi thêm 2 đứa con ăn học, vất vả biết chừng nào. Cháu bé Yến được sinh mổ vào tháng 2/2014 và từ khi bé ra đời là chuỗi ngày dài bất hạnh của cháu và sự khổ hạnh của mẹ Lượm.

15 tháng tuổi, bé Yến mắc đến 4 căn bệnh hiểm nghèo.
Chị Lượm kể, vừa sinh ra, bác sĩ phát hiện bé Yến bị dị tật đường xương sống nên phải mổ. Khi vết mổ chưa lành cháu lại có dấu hiệu bị viêm màng não mủ, rồi áp xe não. Các bác sĩ điều trị căn bệnh này chưa xong thì xuất hiện tình trạng đầu cháu ngày càng phình to ra, với kết luận là bị não úng thủy. Cả mấy tháng liền bé Yến nằm điều trị tại BV Nhi Đồng 2, mẹ cháu phải vay mượn khắp nơi để có tiền lo viện phí. Sau đó thấy hoàn cảnh của chị quá khó khăn nên một số nhà hảo tâm cũng hỗ trợ cho chị phần nào để lo bệnh cho con. “Khổ lắm em à, cả mấy tháng liền chị ở bệnh viện với mong muốn cho con khỏi bệnh nhưng vì quá khó khăn nên chị không có điều kiện chữa bệnh cho bé được nữa”, chị Lượm bùi ngùi.
Chị Lượm cho biết, chị đã 3 lần đưa bé Yến lên BV Nhi Đồng 2 để điều trị nhưng lần thứ 3 thì bác sĩ không nhận nữa do bệnh tình của bé khá nặng và rất tốn kém, chị đành ngậm ngùi đưa con về nhà mua thuốc uống qua ngày. Về nhà nhìn đầu của đứa con gái bé bỏng ngày càng phình to ra chị rất đau lòng, chỉ muốn đưa con đi bất cứ đâu để chữa bệnh nhưng lực bất tòng tâm. Chị đã khóc hết nước mắt vì đứa con bất hạnh này.
Chúng tôi nhìn cháu bé Yến nằm bất động trên tấm nệm nhỏ mới phần nào hiểu được nỗi đau mà mẹ bé đang gặp. Bé Yến có cái đầu to hơn cả thân mình. Hai mắt, mũi, miệng trông quá nhỏ bé trước sự biến dạng của phần trán với chi chít những đường gân như muốn vỡ ra bất cứ lúc nào. Hai tay và hai chân của cháu nhỏ xíu không cựa quậy được gì. Nhịp tim của cháu đập nhẹ, chốc chốc cháu lại mở hai mắt với những cái chớp mắt rất khó nhọc, lúc đó mới biết là cháu đang thức. “Những khi trời nắng thì sức khỏe bé rất yếu, đầu bé lại thấy to ra hơn, nhìn bé tội lắm anh à”, chị Lượm bộc bạch.
Chị Lượm cho biết, hiện nước và mủ trong đầu bé Yến thường chảy ra bên ngoài qua 2 lỗ tai rất hôi thối. Chị nói lúc trước 3, 4 ngày phải đi lại bác sĩ để họ lấy mủ và mua thuốc cho bé uống. Nhưng mấy ngày gần đây không có tiền nên chị đành để con ở nhà, tự mình lấy bông ngoáy vào lỗ tai lấy mủ ra. “Mỗi lần đưa vật gì vào lỗ tai lấy mủ thấy bé Yến có cảm giác đau lắm, nhìn con đau, tui cũng đau theo cơn đau của con gái mình rồi lại khóc”, chị Lượm xót lòng.
Con gái bị bệnh, chị Lượm luôn ở cạnh con, hết sức cứu chữa nhưng vì quá khó khăn, bệnh tình của bé Yến ngày càng nguy kịch. 
Vì hoàn cảnh quá khó khăn nên chị Lượm không có điều kiện để chăm lo cho bé Yến được tốt nhất. Mỗi ngày tiền thuốc men, ăn uống, tã lót…cho bé Yến cũng trên dưới 60.000 đồng, đây là một số tiền không nhỏ đối với chị. Bởi không chỉ có bé Yến, chị Lượm còn phải nuôi 2 đứa con gái (một cháu 15 tuổi vì khó khăn nên đã nghỉ học và một cháu đang học lớp 4). Trong khi đó chị Lượm không có nghề nghiệp gì, cuộc sống đều  nhờ vào mua bán lặt vặt mấy món hàng tạp hóa ở nhà. Nhưng cái xóm mà chị Lượm đang ở lại nằm khuất trong một con đường nhỏ, ít người qua lại nên chẳng bán được gì nhiều, mỗi ngày kiếm được chừng vài ngàn đồng, có ngày chẳng có có ai mua nên ngay cả chuyện cơm ăn cũng thiếu trước hụt sau chứ nói gì đến việc trị bệnh cho con.
Người mẹ này đã khóc hết nước mắt vì nỗi bất hạnh của con gái.
Chia sẻ thêm với chúng tôi, chị Lượm nói giờ chị không sợ nghèo, không sợ khổ, chỉ sợ không cứu được con mình. Chị mong sẽ có một phép màu để con chị tai qua nạn khỏi, để con gái chị được một lần gọi mẹ, được một lần nở nụ cười với người thân. Nhưng với tình cảnh bế tắc của gia đình hiện nay thì chị chẳng biết khi nào, làm gì có điều kiện để điều trị bệnh cho con gái chị. Chúng tôi nhìn giọt nước mắt đọng lại trên mặt người mẹ đã khóc hết nước mắt vì con, nhìn khuôn mặt bất động của bé Yến mà thấy xót xa cho hoàn cảnh của mẹ con chị. Chúng tôi cũng cầu mong điều tốt đẹp sẽ đến với chị.
Để giúp chị Lượm vượt qua khó khăn, rất mong sự sẻ chia của các tấm lòng hảo tâm.
Trao đổi với PV Dân trí, ông Lâm Thành Lập- Phó Chủ tịch Hội Chữ Thập đỏ tỉnh Bạc Liêu- cho biết, qua ghi nhận thấy hoàn cảnh của chị Lượm rất đáng thương. Nhìn cháu bé Yến bị căn bệnh não úng thủy hành hạ thật sự quá đỗi đau lòng. “Qua Dân trí, chúng tôi mong các nhà hảo tâm chia sẻ, giúp đỡ để chị Lượm có điều kiện lo cho con”, ông Lập bày tỏ.
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
1. Mã số 1780: Chị Trần Thị Lượm, khóm Đầu Lộ, phường Nhà Mát, TP Bạc Liêu, tỉnh Bạc Liêu.
ĐT: 0942 467 202
Hoặc: Ông Nguyễn Văn Quang (bố bệnh nhân)
Số nhà 31 ấp Nhơn Lợi, xã Nhơn Mỹ, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
Email:quynhanai@dantri.com.vn
Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.
* Tài khoản USD tại VietComBank:
Account Name:Bao Khuyen hoc & Dan tri
Account Number: 045 137 195 6482
Swift Code: BFTVVNVX
Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)
* Tài khoản VNĐ tại VietinBank:
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 10 201 0000 220 639
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm
* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100356359
Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội
* Tài khoảnUSD tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100357002
Swift Code: MSCBVNVX
Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)
3. Văn phòng đại diện của báo:
VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122
VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725
VP TPHCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885
VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269
 

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

Lương tâm và sự chia sẻ

Có một em học trò cũ đề nghị tôi viết một bài về sự chia sẻ để em ấy kết hợp với thông điệp vận động người hiến tạng. Tôi đã suy gẫm rất nhiều trong lúc tĩnh tâm về đề nghị của em.
Lương tâm và sự chia sẻ
Lương tâm và sự chia sẻ
Mới vài tuần trước tôi có viết bài “Bi thì dễ còn từ mới khó” trong đó có nói về việc con người ta thường dễ thương hại một người đáng thương hơn là thương một người đáng ghét trong khi thực tế người đáng ghét có thể lại là người lầm lạc và cần giúp đỡ hơn cả. Nói không đâu xa ngay cả cha mẹ mình, hồi nhỏ mình rất thương và muốn cha mẹ sống hoài với mình nhưng đến khi cha mẹ già, chỉ khó tính vì thần kinh đã lão hóa và ốm yếu, không đi lại được cũng theo lẽ tự nhiên mà có khi chỉ vì cái cảm tính nhất thời mà mình lại muốn ông bà… “chết cho rồi”. Thật ra dù cha mẹ khó tính đến đâu, yếu liệt đến đâu thì vẫn là cha mẹ của mình xưa nay, những người đã từng hy sinh, chịu bao khó nhọc để nuôi, dạy mình. 
Có một triết gia rất nổi tiếng ở phương tây sống vào thế kỷ 18, ông Immanuel Kant. Ông đã nhận xét nếu đạo đức chỉ dựa trên cảm tính thì không ổn, mà cần thiết phải dựa trên nhận thức lý trí nữa. Chẳng hạn khái niệm quyền con người: hễ đã là con người thì đều phải được tôn trọng như nhau, đều có những quyền như quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc cho dù đó là một người giàu hay người nghèo, một người đẹp, sạch sẽ hay một người xấu, bẩn thỉu, một người đáng thương hay đáng ghét. Trong bài trao đổi về y đức với các em sinh viên tôi hay đề cập đến việc một người thầy thuốc phải có bổn phận chữa bệnh cho một tù nhân dù ngày mai người ấy có bị tử hình đi chăng nữa. Đạo đức thật sự phải gắn liền với một nhận thức sâu sắc về con người và điều này phải được trau dồi từ khi còn nhỏ. 
Cũng nói thêm về một hiện tượng cho đến nay vẫn còn tồn tại ở các nước phương Tây đó là thỉnh thoảng ta có nghe tin tức về những vụ giết người hàng loạt. Lý do thì các nhà tâm thần học, tâm lý học cũng đã phân tích nhiều, đó có thể là sự cùng quẫn đến mức không còn sáng suốt, đó có thể là những hội chứng hậu chiến tranh với những ám ảnh chết chóc đeo đuổi hoặc hậu quả của một sự dồn nén do kỷ luật sắt hoặc nỗi sợ hãi cùng cực trong quá khứ. Tuy nhiên có một kết cục đó là những kẻ giết người hàng loạt thường tự sát vì có thể chính lương tâm của họ vẫn còn tồn tại. Trong khi vừa rồi ở nước ta cũng có một vụ giết người hàng loạt mà dư luận đã và đang sôi sục đó là trường hợp của Lê Văn Luyện. 
Trong trường hợp này cậu ta giết người hàng loạt không phải vì một rối loạn tâm thần nào mà là để cướp của, thủ lợi cho mình trong khi hoàn cảnh bản thân và gia đình không phải ở vào bước đường cùng. Nhiều bài báo cho thấy cậu ta chẳng tỏ vẻ ăn năn hối cải gì khi ở trong tòa án phải thúc ép lắm cậu ta mới lên tiếng xin lỗi lí nhí và trong một vài hình ảnh ghi nhận lại được cậu ta còn cười mỉm trong lúc bị áp giải khỏi tòa. Cũng nói thêm đó là ở nước ngoài có những tử tù dù là sẽ chết để đền tội họ còn đồng ý để hiến tạng với mong muốn cứu được ai đó để đền bù lại tội lỗi của họ. Không biết cậu Lê Văn Luyện này đã từng có ý nghĩ làm điều ấy không hay là lương tâm của cậu ta đã chẳng bao giờ từng tồn tại?

Trở lại về đề nghị của người học trò cũ của tôi, tôi đã trả lời rằng không dễ để viết một bài kêu gọi mọi người hiến tạng bởi vì nếu không có một nền tảng đạo đức dựa trên nhận thức sâu sắc và lương tâm thì thật khó để một ai đó hy sinh chia sẻ một phần thân thể của mình cho một người xa lạ.
Tác giả bài viết: Trương Trọng Hoàng

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

Bác sĩ hoa súng là ai?

Khán giả truyền hình cả nước đã quen với hình ảnh nhà thơ “bác sỹ hoa súng” Hoàng Nhuận Cầm chuyên vác bơm kim tiêm to như chiếc điếu cày trong chương trình “Gặp nhau cuối tuần” của đài truyền hình Trung ương.
Anh là người tài hoa ở nhiều phương diện và làm say đắm nhiều cô gái nhất là các nữ sinh viên. Bộ phim “Mùi cỏ cháy” do anh biên kịch vừa đoạt cả loạt giải thưởng lớn. Tuy là bạn thơ chơi với nhau đã mấy chục năm, nhưng anh vẫn rất “cảnh giác” việc tôi viết phóng sự về “bác sỹ hoa súng”, mặc dù tôi thề với bạn “hình ảnh của cậu chỉ đẹp thêm trong loạt bài báo này, hehe”…

Chuyên chữa ... "bệnh tâm hồn"

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm, SN 1952 tại Hà Nội, là con đầu lòng của nhạc sỹ Hoàng Giác nổi tiếng với những nhạc phẩm tiền chiến. Đang học dở khoa Văn đại học Tổng hợp Hà Nội, năm 1971, Hoàng Nhuận Cầm nhập ngũ, đã từng chiến đấu trong Sư đoàn 325B ở mặt trận Quảng Trị. Năm 1975, anh trở lại học nốt chương trình đại học và đến năm 1981 làm việc tại Hãng Phim truyện Việt Nam. Hoàng Nhuận Cầm chuyển sang làm việc cho Đài Truyền hình Việt Nam trong một thời gian ngắn rồi quay trở lại Hãng Phim truyện Việt Nam năm 2005. Hiện anh đang sống tại Hà Nội, hội viên hội Nhà văn Việt Nam, và cùng vợ lập hãng phim tư nhân Điệp Vân.
Chuyện tình như tiểu thuyết của 'bác sĩ hoa súng' ... 'nhặt' được vợ - Ảnh 1
Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm.
Nhiều bài thơ của Hoàng Nhuận Cầm mà phần lớn là thơ tình được các bạn đọc trẻ tuổi, đặc biệt là học sinh, sinh viên yêu thích vì nó gắn với những kỷ niệm của tuổi trẻ, tình yêu với một giọng thơ trẻ trung, sôi nổi: Chiếc lá buổi đầu tiên, Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu, Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Viên xúc xắc mùa thu,... Ngoài thơ, anh còn sáng tác kịch bản phim và đã từng tham gia đóng phim. Hoàng Nhuận Cầm đoạt giải Nhất cuộc thi thơ báo Văn nghệ 1972-1973, Giải thưởng hội Nhà văn năm 1993 với tập thơ Xúc xắc mùa thu. Điểm qua đôi nét tiểu sử như trên để thấy rằng “bác sỹ hoa súng” không hề được đào tạo gì về ngành y khoa nhưng vẫn dám cả gan xông lên truyền hình ngồi chễm chệ, tư vấn chữa “các loại bệnh tâm hồn”.
Tôi và Hoàng Nhuận Cầm cùng tuổi Nhâm Thìn, cùng sinh ra ở đất Hà thành, chơi với nhau cũng thân nhưng cứ ngồi với nhau một lúc đàm đạo, tranh luận về thi ca là thể nào cũng cãi cọ, mắng mỏ nhau như hai thằng quá khích. Có lần Cầm nhìn trước, ngó sau nói tôi với vẻ mặt rất quan trọng: “Tuổi anh em mình là Nhâm biến vi vương, cậu hiểu chưa? Nghĩa là nhoằng một cái, bọn mình có thể trở thành “vua thơ” liền, với tài năng xuất chúng, cuộc thi thơ nào bọn mình tham gia mà chẳng được giải, cậu công nhận không, tớ giải Nhất thi thơ Văn Nghệ 1972, rồi 20 năm sau lại đoạt giải thưởng hội Nhà văn Việt Nam năm 1992, còn cậu thì cũng được cả loạt mấy giải thơ rồi, đấy là chưa kể tớ nhảy vào điện ảnh lập tức trở thành “Vua kịch bản”, “Vua đạo diễn” ngay, cậu thấy không?”. Tôi đùa bạn: “Có lẽ Nhâm biến vi vu thì đúng hơn vì thoáng một cái cậu nhảy lên sân khấu “gặp nhau cuối tuần” làm bác sỹ hoa súng khiến nhiều người chết cười, rồi đánh đùng một cái cậu lại đòi đóng vai Nguyễn Du trong một bộ phim về Đại thi hào dân tộc. Nhưng mình phải nói thật, cậu làm thơ rất tài hoa, viết báo, rồi làm đạo diễn và viết kịch bản phim cũng vào loại đường được, còn làm diễn viên có vẻ không ổn lắm vì cậu đóng vai nào cũng rất “cương” theo kiểu sắp hóa dại đến nơi, nhìn vất vả, khổ sở lắm nghe không?”.
Lúc ấy, Cầm trợn tròn mắt nhìn tôi, khạc một cái rõ oai rồi vớ lấy chiếc điếu cày, vê một bi thuốc lào khá to, châm lửa hút, rít lên sòng sọc rồi phả khói khuốc mù mịt về phía tôi như muốn “trả miếng” cho bõ tức: “Ông chỉ làm báo thôi chứ biết đíu gì về phim ảnh, sân khấu mà bàn ra tán vào, thôi ta đi làm cốc bia, cãi nhau rã bọt mép với ông về thi ca suốt từ sáng đến giờ chưa được hớp nào đây!”. Rồi Cầm nháy mắt cười, cái cười rất hớn hở, tinh quái và hai thằng bạn lại bá vai nhau rẽ vào một quán bia vỉa hè để tiếp tục tranh luận về thi ca và điện ảnh.  Tính Cầm hồn nhiên, trẻ con và hiếu thắng. Chúng tôi biết nhau từ hồi còn là học sinh cấp 3, lúc ấy Cầm đang viết những bài thơ đầu tay, lấy bút danh là “Ánh Biếc” gửi các báo còn tôi và Từ Ngọc Lang, Phùng Huy Thịnh đang học lớp chuyên văn ở trường Chu Văn An, Hà Nội cũng suốt ngày hí hoáy làm thơ. Tôi và Cầm có thơ in báo Trung ương từ năm học lớp 9. Chiến tranh phá hoại, máy bay Mỹ đánh ra miền Bắc ác liệt, chúng tôi lần lượt lên đường, mỗi thằng một phương trời. Sau chiến tranh, lại bước vào thờibao cấp, chúng tôi phải dằn mình ra để học, để kiếm sống nhưng tình yêu thi ca không hề lụi tắt.
 

Con mèo thơ đi tìm các nàng thơ đêm

Tôi nhớ, có lần nửa đêm, Cầm loẹt quẹt đôi guốc gỗ mò đến nhà tôi chơi, người nồng nặc mùi rượu, mồm lẩm bẩm câu thơ thấp thỏm đầy lo âu: “Ta đã đi như mèo trên phố vắng...”. Hỏi ra mới biết, không hiểu vì lý do buồn bã gì đấy mà con- mèo- thơ Hoàng Nhuận Cầm đã lang thang suốt tối từ phố cổ ra ga Hàng Cỏ như một kẻ bất cần đời, đi chơi khuya theo kiểu một thằng thất tình đi tìm các nàng thơ. Hai đứa chui xuống mái bếp nhà tôi, lại rượu suông, lại thuốc lào rít lên sòng sọc. Đêm ấy, tôi quyết định “tra tấn” bạn bằng một tập bản thảo thơ dày. Nghe tôi đọc một lúc, Cầm đăm chiêu thì thào: “Thơ cậu buồn quá, nghe đọc muốn ho lao mất, tớ không chịu nổi được,  thôi đừng đọc nữa...”. Tôi bảo: “Đã hơn chục năm qua, tớ chưa chịu in bài thơ nào cũng bởi, cứ làm rồi đốt, rồi lại làm, rồi lại đốt đến nỗi mẹ tớ bảo: “Con bị tâm thần mất thôi, sao cứ làm thơ rồi lại mang xuống bếp đốt thế kia!”.
Cầm hỏi kiểu chọc ngoáy: “Thế cậu đốt bao nhiêu trường ca rồi?”. Tôi cười bảo: “Trong hơn 10 năm, mình đốt khoảng một yến thơ, mỗi năm đốt 1kg thơ, năm nào cũng vậy!”. Cầm quắc mắt tiếc rẻ: “Con- bệnh- thơ này hóa dại rồi, không cứu nổi đâu!”. Tôi lắc đầu: “Tớ có cảm giác làm thơ là một dạng tâm thần khó chữa nhất, mỗi thằng điên một kiểu, cậu thì đêm đêm lang thang như mèo trên phố vắng đi tìm các nàng- thơ- đêm, còn tớ thì hì hục làm thơ để chinh phục các nàng-thơ- điên rồi cũng đem đốt hết. Thế cậu có biết, khi đem đốt thì thơ có mùi gì không?”. Cầm lắp bắp nói: “Mùi cỏ cháy”. Tôi nổ liền một tràng: “Đấy mới chỉ một phần thôi, mùi khét lẹt nhất là mùi chiến tranh, mùi chiến hào, mùi chiến sỹ, mùi chiến dịch, mùi chiến xa, mùi chiến sự, mùi chiến tích, mùi chiến bại...”. Cầm nhìn tôi ái ngại: “Cậu điên thật rồi, chúng ta điên hết mất rồi, bạn bè ơi... mùi cỏ cháy, mùi chiến tranh chưa chịu rời xa những người từng nằm võng, từng ngủ rừng, từng chia nhau mẩu thuốc dưới chiến hào đẫm máu. Thôi tôi xin cậu đừng đốt thơ một cách phí phạm nữa. Vài năm tới, cậu nhét cả yến thơ của cậu cho vào bao tải mang đến cuộc thi thơ của báo Văn nghệ, hội Nhà văn cho họ biết thế nào là mùi chiến- binh- thơ, em nhé...”.  Cầm nhìn tôi cười khoái trá rồi vớ vội cái điếu cày, khói thuốc lại bay mù mịt như sương sớm dưới mái bếp nhà tôi, hai đứa đã thức trắng đêm để đọc cho nhau nghe những bài thơ cần - phải - đốt của đời thơ mình. Lúc ra về, trời đã tang tảng sáng, Cầm lục túi lấy mấy chiếc bút phấn màu, trang trọng viết vào sổ - tay – thơ của tôi mấy câu thơ “Đầu rất Ngô và mình rất Sở” như sau:
...
Này gió ơi gió ơi hãy hát
Cỏ đã luồn qua đống sắt cong quăn
Đó hoa phượng ôi mười năm hoa phượng
Rơi ngút ngàn trên những hố bom đen
Ta lại đi như mèo trên phố vắng
Mùi thơ ta, mùi cỏ cháy âm thầm
Và chỉ ít năm sau, một chùm thơ trong “yến thơ” tôi gửi tới cuộc thi thơ toàn quốc của báo Văn Nghệ, hội Nhà văn năm 1989-1990 được đăng báo và tôi được trao giải Nhì cuộc thi thơ này. Nghe tin tôi đoạt giải thơ, con- mèo- thơ Hoàng Nhuận Cầm nửa đêm về sáng lọ mọ mò tới nhà in báo ở phố Hàng Tre, xin được tờ báo có in kết quả cuộc thi thơ và danh sách tác giả được giải. Cầm vui quá, chạy một mạch từ nhà in báo về nhà tôi, dọc đường việt dã, vấp ngã, bay luôn một móng chân cái. Lúc đưa tôi tờ báo, mặt Cầm hớn hở như bắt được vàng. Tôi nhìn xuống, thấy chân bạn máu chảy ròng ròng, vội lấy bông băng bịt lại. Hai chục năm sau, bộ phim “Mùi cỏ cháy” của Hoàng Nhuận Cầm giành được nhiều giải thưởng. Được xây dựng dựa trên cuốn nhật ký của liệt sỹ Nguyễn Văn Thạc cùng những tư liệu, hồi ức về chiến tranh, phim truyện nhựa “Mùi cỏ cháy” (Biên kịch: Hoàng Nhuận Cầm; đạo diễn Nguyễn Hữu Mười; quay phim Phạm Thanh Hà) đề cập đến một thế hệ sinh viên từ giã giảng đường năm 1971 và đi thẳng vào cuộc chiến 81 ngày đêm bi tráng ở Thành cổ Quảng Trị. Với nội dung sâu sắc và ý nghĩa đầy nhân văn, bộ phim như một cách tri ân những người nằm xuống vì Tổ quốc.                                           
 
NGUYỄN VIỆT CHIẾN