Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Lương Y...


Vị bác sĩ vội vàng chạy vào bệnh viện sau khi được nhận được cú điện thoại yêu cầu thực hiện một cuộc phẫu thuật khẩn cấp. Ông trả lời cuộc gọi thật nhanh, thay quần áo và đi thẳng vào phòng phẫu thuật. Ông nhìn thấy cha của bệnh nhân đang đi đi lại lại trong hội trường, sốt ruột chờ bác sĩ đến. Vừa nhìn thấy vị bác sĩ, người cha gào lên: "Tại sao đến giờ này ông mới tới? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm hay không? Ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm gì hết sao?"

Vị bác sĩ sĩ mỉm cười và nói: "Xin lỗi, vừa rồi tôi không ở trong bệnh viện. Nhưng tôi đã cố gắng đến nhanh nhất có thể sau khi nhận được điện thoại. Bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của mình". "Ông bảo tôi phải bình tĩnh ấy à? Nếu như lúc này chính con trai ông đang ở trong căn phòng mổ kia, ông còn có thể bình tĩnh được sao? Nếu như vì mòn mỏi chờ đợi bác sĩ đến mà con trai ông qua đời thì ông sẽ làm gì?" - Người cha giận dữ nói. Vị bác sĩ lại mỉm cười và từ tốn trả lời: "Tuy không thể hứa trước điều gì, nhưng chúng tôi sẽ làm hết sức mình. Trong lúc chờ đợi, anh có thể cầu nguyện những điều tốt đẹp nhất đến với con trai mình."
"Khuyên bảo người khác trong khi chính mình chẳng thèm quan tâm, mọi chuyện mới dễ dàng làm sao." - Người cha lầm bầm trong miệng. Ca phẫu thuật diễn ra hàng giờ liền. Cuối cùng, vị bác sĩ cũng đi ra, tươi cười vui vẻ. "Cảm ơn trời! Con trai của anh đã được cứu!" Và không để người cha kịp nói điều gì, vị bác sĩ lại đã vội chạy đi, nói với lại: "Nếu có điều gì thắc mắc, anh có thể hỏi các y tá." "Người đâu mà lạnh lùng kiêu ngạo thế không biết? Ông ta không thể chờ vài phút để tôi còn hỏi về tình trạng của con trai mình à?" - Vài phút sau khi vị bác sĩ rời đi, người cha bực dọc nói với cô y tá. Cô y tá trả lời, nước mắt lăn dài trên má: "Con trai của bác sĩ đã qua đời hôm qua vì tai nạn giao thông. Khi chúng tôi gọi cho ông ấy để đến đây thực hiện ca phẫu thuật, ông ấy đang ở đám tang con trai. Và bây giờ sau khi cứu được mạng con trai anh, bác sĩ lại phải trở về và tiếp tục làm lễ mai táng cho con mình."
----------------------------
Đừng bao giờ phán xét bất cứ ai, bởi bạn không bao giờ biết được cuộc đời họ như thế nào và họ phải trải qua những gì.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Bài học từ một đêm trực


Bài viết được chia sẻ tên fanpage: GS.Tôn Thất Tùng
Đêm trực:
0 giờ
Một người đàn ông đến cấp cứu vì đau quặn bụng. Khi mình đến khám, ông ta cứ luôn miệng nói: 'Tôi quen anh giám đốc A. Tôi có làm ăn với chị trưởng phòng B'. Có lẽ do ông ta nghĩ rằng, khi nói ra những mối quan hệ ấy, mình sẽ làm việc chu đáo hơn. Mình đã đáp lời rằng:
- Anh có thể thôi nói tên và chức vụ của người khác. Anh hãy nói về chính anh đi, tên, chức vụ và bệnh của anh.
Ông ta trố mắt ra nhìn mình, phải mất vài phút sau ông ta mới có thể bắt đầu khai bệnh. Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cũng hay như vậy, bạn nhỉ? Cứ vỗ ngực tự hào chứng tỏ với nhau rằng: tôi là con ông D, cháu bà C, tôi quen biết ông E và có mối quan hệ thân thiết với bà F, thay vì chúng ta nói về chính mình.
Nhưng một người trưởng thành thật sự lại là người luôn tự đứng vững trên đôi chân mình, can đảm chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình, không dựa vào ai cả, không đổ thừa ai cả.
0 giờ 30 phút
Một người phụ nữ 70 tuổi, được đưa đến phòng cấp cứu trong tình trạng suy kiệt nặng, da xanh niêm nhạt, thở ngáp cá, toàn thân khai mùi phân dãi. Khi mình xử trí cấp cứu xong, mình hỏi hai người con gái ăn bận rất bảnh bao và thơm tho: "Bệnh nhân bị bệnh gì trước đây, điều trị ở đâu, và diễn tiến nặng bao lâu rồi?".
Mình đã ngỡ ngàng khi nhận được một câu trả lời: "Bệnh tim mạch và u hạch gì đó không rõ, mẹ tôi đã khó thở cả tháng nay rồi, nhưng tôi nghĩ không sao nên không đưa đi khám bệnh".
- Hai chị là con ruột?
- Ừ con ruột.
Mình im lặng thở dài khi kết quả xét nghiệm và MSCT trả về là bệnh Lymphoma ác tính di căn não, di căn phổi, đái tháo đường, suy thận... Làm sao mà cứu chữa? Mẹ thì chỉ có một trên đời. Tuần trước mình có đi dự đám tang của một bệnh nhân rất thân. Và đã chứng kiến những giọt nước mắt ăn năn của người con út.
- Bác sĩ biết sao không, cả 4 tháng nay tôi chưa gặp mẹ, dù nhà tôi và nhà mẹ cách có vài bước chân. Ai ngờ trưa hôm thứ 7, nhận điện thoại báo mẹ đã mất rồi... Giá như tôi ...
Thật, càng lớn tuổi, mình càng sợ trực cấp cứu. Không phải vì sức khoẻ vì chuyên môn hay vì áp lực phải tiếp xúc phơi nhiễm với những bệnh lây nhiễm hay vì có thể bị hành hung bất cứ lúc nào. Mà vì cứ phải chạm vào thật sâu bên sau mỗi con người dù mình không muốn...
1 giờ sáng
Bệnh nhân nam 23 tuổi, cơ thể gầy teo, nấm trắng đầy miệng đến cấp cứu vì tiêu chảy. Khi mình giải thích tình hình bệnh và đề nghị nhập viện thì bệnh nhân không chịu vì không có tiền.
- Em điện thoại kêu ba mẹ vào viện đi.
- Ba mẹ em ly dị hồi em còn nhỏ xíu. Em sống với bà, mà bà ở tuốt dưới Vĩnh Long, em nói thiệt, em bị nghiện ma tuý đá và bị nhiễm HIV.
- Nhưng nếu em không nằm viện thì phải làm sao?
- Em cũng không biết nữa.
Nhìn cơ thể bệnh nhân chi chít những hình xăm, mái tóc nhuộm vàng khè... sao mà khác quá với cách bệnh nhân trả lời.
- Em chỉ nghĩ mình đau, đến đây để bác sĩ cấp cứu.
Mình lại thở dài, dù tiếng thở dài chẳng làm đêm ngắn lại. Phần lớn những người sa ngã và lầm lạc thường được lớn lên trong gia đình không có hạnh phúc, cha mẹ ly dị, hay nghiện rượu, cờ bạc và thuốc lá. Có bao giờ mỗi bước chân đi, mỗi quyết định trong cuộc đời, chúng ta đều cẩn trọng? Sinh con rất dễ, nhưng nuôi dưỡng con lại rất khó! Khó vô cùng.
Ảnh minh họa.
demtruc1-3762-1431576636.jpg
2 giờ sáng
Một thanh niên xỉn rượu đến để may những vết thương vùng mặt và lưng do bị chém. Khi điều dưỡng hỏi phần hành chính, thì anh ta nạt nộ đập bàn: "Sao không khâu liền đi, cứ hỏi mấy cái vớ vẩn làm gì?".
- Muốn khâu thì phải làm hồ sơ khai tên tuổi bị đánh ở đâu chứ, rồi còn phải ký tên yêu cầu khâu chứ.
- Tao đ... khai. Bây giờ tao hỏi tụi mày có khâu không thì bảo? Tụi mày có tin tao chém tụi mày bây giờ không?
Mấy anh bảo vệ nghe ồn ào, báo ngay cho công an. Và thanh niên xỉn rượu vừa thấy bóng công an lập tức bỏ chạy. Mới đó còn hùng hổ đòi đâm đòi chém. Thật, những người có xu hướng hung bạo và dễ kích động thường là những người sống trong sự sợ hãi và yếu đuối.
Vì sao khi đi trên phố mấy thanh niên trẻ hay nẹt bô rồ ga? Vì sao giữa đám đông mấy người trung niên kia ăn bận diêm dúa trang điểm cầu kỳ? Bởi vì trong sâu thẳm họ khát khao được chú ý, khát khao được công nhận... nhưng họ chẳng có gì đặc biệt, buộc họ phải hành động như thế. Họ lạc loài!
3 giờ sáng
Một người đàn ông, 50 tuổi được đưa vào cấp cứu vì đau đớn vùng hạ sườn phải. Ông ta la hét inh ỏi:
- Bác sĩ đâu rồi? Tụi bây chết hết rồi hả? Tao vào bệnh viện cả tiếng rồi mà chẳng thấy tụi bây đâu.
- Bác sĩ đây, anh mới vào mà, y tá còn chưa kịp lấy dấu hiệu sinh tồn.
Người nhà vội nói bệnh nhân và quay qua nói với mình: "Bác sĩ thông cảm, tại ảnh bệnh ung thư đường mật di căn gan, di căn hạch giai đoạn cuối rồi nên đau đớn và hay la hết. Bệnh viện đã cho về, khuyên gia đình, bệnh nhân muốn ăn gì thì cứ cho...".
Đêm dường như sâu hơn với tiếng thở dài. Nỗi đau niềm thống khổ là có thật, luôn hiện diện bên trong mỗi con người. Ai cũng đau cũng khổ, có người nhờ nỗi đau mà vượt lên được chính mình, tìm ra được con đường giải thoát và an lạc, nhưng cũng có người bị chết chìm trong đó.
Lẽ thường, khi người ta gần đến bên kia con dốc cuộc đời, cận kề cái chết, người ta sẽ buông bỏ hết những sân si, người ta sẽ chấp nhận và mỉm cười... Đằng này ...
4 giờ sáng
Một người phụ nữ đến cấp cứu vì đau đầu ngủ không được. Trong khi mình đang viết bệnh án thì nghe bà ta kêu lên: "Chú bác sĩ và cô y tá kia, mau trả điện thoại lại cho tôi".
- Bà coi lại cẩn thận đi, tụi con đâu có lấy điện thoại của bà.
- Cô nói gì? Chỉ có cô và chú bác sĩ kia lại gần tôi... Không cô thì chú kia lấy. Báo bảo vệ hay công an ngay đi.
Bệnh nhân ngồi bật dậy, khác với lúc mới vào nhăn nhó khó chịu mệt mỏi.
- Ôi mẹ ơi, mẹ nói cái gì kỳ lạ vậy? Con giữ điện thoại của mẹ đây. Tại con đi đóng tiền tạm ứng nhập viện nên mẹ không biết.
- Vậy hả? Tao tưởng hai đứa này nó ăn cắp.
Bé Khánh vừa định lên tiếng, mình vội ngăn lại và thì thầm: "Thôi bỏ đi em". Mình nhớ một câu chuyện trong Phúc Âm, có người đến hỏi: "Nếu ai đó tát vào má con thì sao?". Chúa Giêsu đã trả lời: "Con hãy đưa luôn má còn lại cho người ta tát. Và nếu có ai xin con cái áo khoác bên ngoài, con cũng hãy cởi luôn cái áo khoác bên trong mà cho". Thường chúng ta chỉ đến với Thượng Đế khi bị đau khổ, mất mát, muốn mà chưa được. Và khi chúng ta bị ức hiếp bị bắt nạt, chúng ta mong là luật công bằng, luật nhân quả được thực thi. Nhưng Thượng Đế luôn im lặng. Ngài dạy: "Hãy tha thứ, hãy cho đi nhiều hơn".
Bởi chỉ những người yếu đuối, thiếu thốn, bị bỏ rơi... mới dùng đến bạo lực và đi xin. Ngài Đạt Lai Lạt Ma từng nói: "Cây lúa nào hạt non hạt lép thì nó đứng thẳng vươn cao. Còn những cây lúa nặng trĩu hạt luôn oằn mình xuống dưới thấp. Cái tôi của ai nhỏ bé thì tâm lượng người đó mênh mông!".

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Điều dưỡng,chào em!




Tôi đã từng rất yêu nghề Điều Dưỡng
Bởi muốn đem hạnh phúc cho mọi người
Chỉ cần nhìn Người Bệnh nở nụ cười
Tôi liền thấy tim mình như ấm mãi!

Nhưng có lúc ở hoàn cảnh hiện tại
Bao áp lực lại đè nặng trên vai...
Từ Bác Sỹ đến người nhà Bệnh Nhân
Luôn dồn vào Người Điều Dưỡng nhỏ bé..!?
Những lúc này tâm trạng Tôi rất tệ
Vài Bác Sỹ thì cậy thế, cậy quyền
Nên có thể tha hồ mà sai khiến
Rồi mặc kệ Điều Dưỡng với Bệnh Nhân.
Dẫu nghề nào cũng có những gian truân

Nhưng mấy ai hiểu cho Người Điều Dưỡng?
Họ cũng muốn có cuộc sống bình thường
Chứ không phải hằng ngày lo bị đánh!
Tôi không sợ những khó khăn, thử thách
Chỉ sợ rằng Người Bệnh mất niềm tin
Rồi người nhà lại hung hăng kêu trách
Thì làm sao vững mũi chỉ, đường tiêm?

Là Điều Dưỡng cũng có một trái tim
Cũng lo sợ Người Bệnh không qua khỏi,
Cũng đôi lần trong lồng ngực đau nhói
Bởi không thể thắng lưỡi hái tử thần..!!
Qua nhiều ngày Tôi thấy mình bất lực
Chẳng còn chút tha thiết với Ngành Y!
Dù cố gắng để gió cuốn bay đi
Vẫn mong ai hiểu được Nghề Điều Dưỡng..?!
Tiếp niềm tin, thắp sáng Nghề lý tưởng
Để tìm lại ngọn lửa nhiệt huyết ngành,
Để sưởi ấm những đêm đông giá lạnh
Giúp Người Bệnh vượt qua những cơn đau!
Tôi chỉ mong Thực Trạng này qua mau,
Sau cơn mưa mặt trời lại chiếu sáng
Để không ai phải thốt lên: Ôi chán (nghề)
Vì nụ cười...
... Y Tế...
... Trong tương lai...!!!

Written by: Hàn Vũ

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

20 LÝ DO ĐỂ YÊU MỘT BÁC SĨ




Viết bởi: @biukun
* * *
1. Họ có cái ống nghe,không hiểu sao từ thiếu nhi đến cụ già ai cũng thích cái dụng cụ này =))
2.Họ có thể tặng bạn những món quà xinh xinh, với lý do "ít khi ở bên bạn" (vì lúc nào cũng bận rộn với công việc)
3. Họ có thể cho bạn những lời khuyên về sức khỏe miễn phí (ai lại không yêu mến điều này :"D).
4. Có sẵn bác sĩ rồi, những bệnh kiểu như "khó nói" cũng dễ bày tỏ.
5. Họ cũng thuộc loại thông minh (thi đầu vào là một chuyện rồi, hoàn tất khóa học 6 năm cũng không dễ đâu).

6. Rất là rành về giải phẫu, cơ quan bộ phận nào cũng biết hết
7. Các bác sĩ thường không hay uống rượu bia, nhưng nếu đã uống thì cứ gọi là "đô bất khuất" đi nhé
8. "Ah, hay là tụi mình chơi trò "bác sĩ" đi..!!"
9. Họ được luyện tập rất tốt để biết cách lắng nghe
10. Biết bạn đang nghĩ gì (hay ít nhất cũng giả vờ biết).
11. Lúc nào cũng có chuyện hay ho để kể cho bạn.
12. Ngay khi bạn khóc, họ sẽ đưa cho bạn khăn giấy (theo phản xạ luôn đấy).
13. Nếu bạn muốn, họ có thể thức cả đêm với bạn (trực đêm quen rồi mà).
14. Có thể hướng dẫn cho bạn một số mẹo nhỏ rất hay.
15. Giàu!!!(tất nhiên cũng không giàu quá đáng, nhưng ít thấy ai nghèo).
16. Họ sẽ giải thích cho bạn rõ rành nguyên nhân - triệu chứng - cách điều trị - phòng ngừa các loại bệnh từ nhỏ đến lớn (khỏi cần google nhiều mệt não ).
17. Chẳng bao giờ bị sốc.
18. Họ biết, và sẽ nói những điều gì bạn muốn nghe.
19. Công nhận ai khoác áo blouse trắng đều trông cứ như là một thiên thần vậy
20. Có khả năng thông báo những tin xấu một cách tốt đẹp

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

Những ca khúc hay nhất về ngành y






Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Những kì thi lâm sàng




Tôi có thể đếm được mình đã trải qua bao nhiêu buổi thi lâm sàng.

Này nhé: Nội, Ngoại mỗi môn thi 3 lần; Sản, Nhi mỗi môn thi 2 lần, Lây, Đông Y, Mắt, Tai Mũi Họng, Dị ứng, Lao, Da liễu, Phục hồi chức năng, Thần kinh, Tâm thần. Những kì thi ở trường Y dày đặc đến nỗi, nếu xếp kí ức về từng buổi thi lại cạnh nhau, bạn sẽ có một bức tranh tương đối rõ nét về quãng đời học lâm sàng của mình.
Học kì II Y3, tôi phải thi môn đầu tiên: lâm sàng Nội. Đến giờ tôi vẫn nhớ rõ hồi đó mình đã chuẩn bị những gì trước khi đi thi: ống nghe, nhiệt kế, thước dây, máy đo huyết áp. Tôi chỉ lo nếu không mượn được mấy chị y tá cái nhiệt kế, thì bệnh án thi của tôi sẽ khuyết mất phần “nhiệt độ”, tương tự như thế là cái đo huyết áp. Ít có khả năng phải dùng thước dây, nhưng lỡ tôi bốc thăm phải một bệnh nhân khoa Cơ Xương Khớp thì sao, thầy giáo có thể bắt tôi đo độ giãn cột sống thắt lưng (nghiệm pháp Schober) lắm chứ? Chả dại!
Thật là ấu trĩ, thật là ngây thơ, thật là không thể tưởng tượng nổi!
Tất cả những cái ấy, cùng với một bệnh án đẹp đẽ và hoành tráng, hoá ra lại là thứ vô duyên nhất trong thực hành lâm sàng. Cô giáo của tôi (“Peace upon her!”) chỉ muốn sinh viên trình bày càng ngắn gọn càng tốt. Buổi hỏi thi – gồm cả tóm tắt tình hình bệnh tật, khám lâm sàng, đưa ra chẩn đoán, trả lời những câu hỏi phụ – kết thúc trong vòng 10 phút, bằng 1/6 thời gian tôi bỏ ra để “trang trí” cho những trang bệnh án không ai thèm đọc. Tôi rất quí cô giáo hỏi thi hôm đấy (BS Hỷ, viện phó viện Lão khoa Trung Ương) không chỉ vì tác phong dịu dàng từ tốn của cô, mà còn vì cô đã giúp tôi phân biệt đâu là cái tiểu tiết, đâu là chi tiết quan trọng cần chú ý khi đứng trước một bệnh nhân. Tất nhiên, còn lý do thứ ba nữa: cô cho tôi điểm 9. Đầu có xuôi thì đuôi mới lọt mà.
Tôi nhớ tất cả các kì thi lâm sàng của mình. Có những hôm thật là thú vị, khi bạn nắm quá vững bệnh nhân và chỉ chờ thày hỏi 1 câu là cả dòng thác biện luận, lý luận, phân tích, chẩn đoán, tiên lượng ào ạt trào ra khiến thày chỉ còn nước gật gù khen ngợi . Có điều những ngày đẹp trời như thế không nhiều lắm. Thường thì giáo viên rất biết sinh viên “sở trường” cái gì, và chả bao giờ muốn hỏi những câu hỏi “tầm thường” cả. Thày có thể lật lại một vấn đề của … năm thứ nhất mà sinh viên năm cuối chịu không nhớ được, thế là “Trời ơi, sắp thành bác sĩ rồi mà cái này cũng không biết ah?”. Bạn nghĩ xem, lúc đó chẳng cứ gì thác, đến biển cũng còn bị chặn lại nữa là. Nói chung, thi lâm sàng rất “khó lường”, nhất là khi các giáo sư hỏi thi. Một giáo sư sẵn sàng cho bạn điểm 9 vì bạn biết AIDS là viết tắt của cụm từ gì trong tiếng Anh, trong khi một giáo sư khác sẽ nện bạn te tua chỉ vì bạn quên không hỏi nhà bệnh nhân cách trạm xá bao xa (tôi tin thầy có lý do chính đáng khi yêu cầu sinh viên nắm được khoảng cách ấy, nhưng dù sao những câu hỏi như thế cũng thật là xương xẩu).
Các thày cô ở trường tôi, mỗi người hỏi thi một kiểu, không ai giống ai. Cô Hồ (khoa Tiêu hoá Bạch Mai) lúc nào cũng dịu dàng điềm đạm như mẹ nói chuyện với con, được cô hỏi cứ gọi là sướng. Thày Thái ở khoa Hô hấp thì enjoy việc hỏi thi đến mức rất hay “dồn sinh viên vào đường cùng”. Thày Sơn khoa phẫu thuật Tiêu hoá bệnh viện Việt Đức đã làm sinh viên chết cười với cách hỏi thi thế này: “Cậu trực tối hôm kia ah, thế thì cậu trực cùng tua với tôi rồi, sao tôi không thấy cậu nhỉ? Hay là cậu toàn bùng trực? Thôi cậu vẽ cho tôi cái sơ đồ phòng khám cấp cứu Ngoại đi…”. Hay một giáo viên khác sau khi đặt ra một câu hỏi khá hóc búa đã an ủi chú sinh viên khốn khổ “Cái bệnh này đến tôi còn chưa chẩn đoán được thì trình độ cậu đừng có mơ!!!”. Thú vị nhất là thày Phúc ở Lây, rất hay hỏi học trò các câu giống nhau. Có em Y bé nào năm thứ 5 thi bàn thày Phúc, nhớ hỏi bạn thi trước xem câu hỏi thế nào rồi chuẩn bị sẵn, đảm bảo chắc ăn!
Lại còn bệnh nhân thi nữa chứ. Bệnh nhân của bạn có thể vui vẻ và dễ tính, hoặc cũng có thể cau có khó chiều (trong khi thời gian để khám bệnh dành cho mỗi sinh viên là tương tự nhau); người  bệnh có thể đang ngoan ngoãn nằm trên giường chờ bạn đến làm bệnh án thi, hoặc đang tung tăng dạo chơi đâu đó khiến bạn tá hoả vì “không tìm thấy đề bài”. Sẽ đơn giản biết bao nếu bạn bốc thăm vào một bệnh nhân viêm phổi với những triệu chứng kinh điển đã có trong Y văn từ 200 năm nay; sẽ thật khổ sở nếu bạn gặp một “trẻ 34 ngày tuổi táo bón chưa rõ nguyên nhân”,… Tóm lại là vô cùng đa dạng và rõ ràng kẻ không may chẳng có lý do gì để than thân trách phận cả vì hoàn toàn có khả năng “lần thi sau mình sẽ may mắn … gấp 10 lần nó!”. AQ hay không thì chưa biết nhưng “giảng đường là thao trường, bệnh viện là chiến trường” (“the enemy is…?”), trong hoàn cảnh nào cũng phải cố gắng hết sức thôi.
Phải thừa nhận một điều là tôi rất thích các kì thi lâm sàng (nghĩa là thích hơn so với thi lý thuyết, chứ bạn đừng so sánh 3 tiếng căng thẳng và mệt mỏi ở bệnh viện với 3h chơi game). Có thể số tôi may mắn. Năm Y3 tôi được một giáo sư “hào phóng” tặng cho điểm 10 lâm sàng Ngoại (lại là giáo sư), các bệnh nhân tôi gặp đều ngoan ngoãn và nhiệt tình, những bác sĩ hỏi thi tôi thường không có thói quen đặt bẫy để mong tôi vấp ngã… Tôi tin rằng mình học được khá nhiều trong buổi thi lâm sàng, và các câu hỏi của thày cô – nếu không quá “lạ lùng” – đều là những tình huống giả định tuyệt vời giúp tôi học cách đối phó với hàng trăm hàng ngàn “kì thi” thực tế trong tương lai.
Hôm nay vừa hoàn thành luận văn, tự cho phép mình dông dài một chút. Ngày mai sẽ là kì thi lâm sàng cuối cùng của tôi. Tất nhiên, tôi nói rồi, sẽ còn nhiều nhiều kì thi nữa, những kì thi không phải làm bệnh án; những kì thi không cho tôi 3 tiếng đồng hồ để suy nghĩ mà nhiều khi chỉ là một vài phút ngắn ngủi trước khi đưa ra một quyết định quan trọng. Nhưng dù sao, đây cũng là kì thi cuối cùng của thời sinh viên (thi tốt nghiệp không phải là “the last one” thì gọi là gì?). Với kinh nghiệm thu được từ 18 lần “trận vòng loại” trước đó, tôi tin là “trận chung kết” này sẽ có kết quả tốt đẹp.
Sẽ tốt đẹp cả thôi!
Tháng 5.2006
Dinh Linh

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

VĂN KHẤN GIAO THỪA 2015 CỦA CÁC BÁC SĨ


KÍNH LẠY:
Hoàng Thiên, Thổ Địa chư vị tôn thần
Bắc Đẩu, Táo Quân, Nam Tào, Hà Bá
Các cụ Tổ nghề Tây Ta tính cả
Từ cụ Hypocrat đến cụ Tuệ Tĩnh nhà ta
Rồi cụ Hải Thượng Lãn Ông đến Biển Thước, Hoa Đà.
KÍNH CÁO:
Năm Giáp Ngọ vừa qua, ngành Y lâm cơn bĩ cực
Thôi thì đủ chuyện trời ơi 
Chốn trời tây Ebola vùi dập tơi bời
Đất Việt ta chuyện Scandal tung lên lộn xuống
Vẫn biết rằng ngành Y là nơi sóng gió
Ngẫm sự vụ năm qua không khỏi đắng lòng:
Đường Nội Bài - Lào Cai vừa thông đã nứt cũng chả sao
Chị Điều dưỡng ăn bớt vắc xin ngàn người chửi rủa.
Dân bỏ tiêm vắc xin, sai sót nhỏ như con thỏ
Dịch sởi bùng lên khắp Bắc Nam, lỗi ngành y lớn hơn trời. 
Nhờ chuyện nhân bản xét nghiệm, Vinashin, Vinaline dân chúng quên ngay
Một bác sĩ phi tang bệnh nhân, trăm vụ cướp của giết người cũng thành chuyện vặt.
Tai nạn giao thông mỗi năm chết hơn một vạn, người người đều vẫn thấy dửng dưng
Tai biến sản khoa cả năm chỉ một đôi lần, nhà nhà vác quan tài diễu phố.
Nghĩ thương ngành Y:
Xã hội nhìn như của bỏ đi
Người dân coi không bằng cửu vạn
Lương điện lực bình quân hơn 13 triệu, Lãnh đạo ngành vẫn thấy đáng thương
Bác sĩ mổ một ca vài chục ngàn đồng, khi duyệt giá còn nâng lên đặt xuống
Mẹ đi cắt tóc làm đầu, tốn dăm bảy trăm còn thấy hài lòng
Con vào khám bác sĩ Nhi, trả vài chục ngàn vẫn xót xa đắt đỏ
Ô tô tai nạn, vào gara dăm chục triệu rút ví như không
Người bị gãy chân, đi bó bột một đôi triệu kêu than tốn kém
Ba trăm công nhân ngộ độc, chữa cho khỏi tất chẳng được câu khen
Giám đốc bỏ bữa rượu về cứu bệnh nhân, vì mặt đỏ bị ngay cách chức.
Xót thân Bác sĩ: 
Cơ chế bó buộc
Áp lực muôn bề
Đói rách khổ nghèo đến kiếp nào qua
Cơ cực hiểm nguy, biết bao giờ hết
Dùi mài kinh sử, 6 năm đại học còn chửa nên người
Tu dưỡng luyện rèn, thạc sĩ, tiến sĩ vẫn chưa rành việc
Vất vả, tận tâm ngày đêm khốn khó ai hay
Sơ xảy, bất cẩn một lần tiếng tai rộng khắp
Lây nhiễm bệnh tật
Bệnh nhân hành hung
Vụ Bắc vụ Nam đọc báo thêm buồn
Chuyện người chuyện nghề nghĩ càng thấy chán
Xót xa sự đời: cứu vật trả ân, cứu nhân trả oán
Tủi buồn số phận: làm dâu trăm họ, dưới búa trên đe
Trót mang danh y tá đốc tờ, nào dám kêu ca
Dẫu thèm kiếp cửu vạn xe ôm, dễ gì dứt bỏ
NAY KÍNH CẨN SOẠN LỄ :
Chuối một buồng
Trứng một ổ
Gà chó dăm con
Bưởi cam cả rổ
Nến thắp đầy bàn,
Nhang thơm vài bó
KHẤN RẰNG
Cầu cho năm Ất Mùi quốc thái dân an
Chúc cho sang 2015 ngành Y mở mặt
Bớt một km đường đắt nhất hành tinh, đủ kinh phí xây ba bệnh viện.
Không mua ụ nổi Vinaline, thừa tiền mua vắc xin tiêm khắp toàn dân.
Toàn quốc bớt rượu giảm bia, 3 tỷ đô dư nâng cấp ngành Y
Môi trường gắng sức giữ gìn, đừng để ung thư tật bệnh.
Lợn ốm, gà toi chớ có tham ăn
Thuốc nhảm, lang vườn chớ nghe lừa gạt.
Các em gái thạo đường hươu chạy, đừng nạo thai kẻo tai biến sản khoa.
Các bạn trai hạn chế cave, bao thủ sẵn phòng ngừa lây bệnh “ẾT”.
Vắc xin phải gắng đi tiêm, dịch bùng lên bệnh viện nào chứa hết.
Chấp hành luật lệ giao thông, tai nạn triền miên giường bệnh mấy cho vừa.
Thầy thuốc được coi đúng mực, công khám bệnh phải hơn công cắt tóc rửa xe
Bệnh nhân hiểu giá trị mình, đừng cố giữ nếp “khi nhân trọng vật”
Báo chí đưa tin đúng mực, chớ lấy ngành y để giật tít câu view
Bệnh nhân xử sự văn minh, không còn cảnh thọ ân trả oán.
Bệnh nhân hoan hỷ
Thầy thuốc vui tươi.

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Câu chuyện của các Bác sĩ Hồi sức cấp cứu A9 Bạch Mai

Nếu muốn biết khoảng cách mong manh như thế nào giữa sự sống và cái chết,

 hãy đến A9 Bạch Mai, để xem các Y Bác sĩ ở đây đã làm gì để giành lại sự sống

 cho người bệnh!

Câu chuyện của các Bác sĩ Hồi sức cấp cứu A9 Bạch Mai, vì sao họ đã chọn Hồi 


sức cấp cứu, đó không chỉ là nghề - mà là nghiệp.

Họ chọn cho mình sự khó khăn, thử thách, căng thẳng, vất vả... bởi đơn giản đó là một nghề Nhân Ái.

Yêu em - Bác sĩ nữ

TÂM SỰ NỮ BÁC SĨ
Tác giả : Khuất Lê Khánh Duy 
học viện Quân Y


Cho đi hết hạnh phúc riêng tư
Chôn dấu tuổi xuân, cười hiền từ
Nữ bác sĩ em thiệt mọi thứ
Tình yêu tàn rụng lá mùa thu

Những buổi trực đêm nhan sắc phai

Cô đơn xuyên suốt những đêm dài
Thương cho người bệnh buồn đêm vắng
Xong trực rồi em về với ai ?

Ngày ngày buồng bệnh với đầu giường
Đem hết niềm vui trao mến thương
Khuya đọc sách mà tim nhức nhối
Em ơi đêm tối phủ đầy sương

Những ai thầm nhớ đã rời xa
Tất cả do em quá vị tha
Yêu bệnh nhân, rồi yêu con chữ
Mà quên đi họ cần ngôi nhà

Em muốn nấu cơm cho các con
Muốn đi họp phụ huynh vẹn tròn
Muốn cùng hai bố con chơi phố
Lại trực rồi, niềm vui có còn.

Em muốn học chuyên khoa, nâng cao
Muốn làm bóng mát hương ngạt ngào
Mong sao có một ai hiểu rõ
Tình cảm yêu em mãi dạt dào.

Sẽ một ngày hoàng tử đón em
Trái tim thổn thức, tình êm đềm
Rồi em sẽ lãng quên tình cũ
Người ích kỉ , hèn nhát yếu mềm !

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

Một đêm trực..


Một người mẹ tiều tụy đẩy đứa con trai khoãng 40 tuổi vào phòng cấp cứu vì uống thuốc ngủ tự tử. 30 phút súc ruột trôi qua. 3 giờ đồng hồ chờ đợi trong mỏi mòn của người mẹ. Cuối cùng bệnh nhân cũng thoát chết.
20 giờ 30 phút :
Một người mẹ tiều tụy đẩy đứa con trai khoãng 40 tuổi vào phòng cấp cứu.
- Nó uống thuốc ngủ tự tử.
30 phút súc ruột trôi qua. 3 giờ đồng hồ chờ đợi trong mỏi mòn của người mẹ. Cuối cùng bệnh nhân cũng thoát chết. Điều đầu tiên tôi nghe được :
- Cứu tôi làm gì? Sao không để tôi chết đi.
Chị y tá nói thầm vào tai tôi:
- Biết vậy cho nó chết luôn cho rồi. Thứ này cứu làm gì.
Tôi mỉm cười. Không biết tự bao giờ tôi mất thói quen chỉ trích hay bực mình với bệnh nhân. Tôi luôn dặn mình, gắng cười, dù gượng cho mỗi sự kiện trôi qua.
- Điều gì làm anh muốn chết? - Tôi hỏi
- Tôi đã mất tất cả. Công ty thì phá sản. Tôi thì chẳng còn danh tính. Tối qua người mà tôi yêu nhất cũng đã bỏ tôi đi ... Chẳng còn gì đáng sống nữa.
- Không. Anh còn một kho báu
- Bác sỹ nói gì? đừng nói đó là kinh nghiệm.
Rõ ràng là bệnh nhân mà tôi vừa điều trị không đơn giản. Tôi mỉm cười, lắc đầu, chỉ tay về phía cửa sổ lờ mờ trong đêm một bóng dáng.
- Chẳng phải mẹ là một kho báu đó sao?
- Ơ ...
- Mẹ gần gũi quá đến nỗi ta chẳng nhận ra rằng ta còn mẹ.
- Bác sỹ ...
Bệnh nhân bắt đầu nấc lên. Tôi không hiểu hết giọt nước mắt. Nhưng đối với tôi, ai còn khóc được, người đó còn đáng sống. Có lẽ tình yêu mẹ thầm lặng nên ta chưa bao giờ cảm nhận rằng mẹ là kho báu qúi giá nhất trên đời.
- Trải qua bao thăm trầm dâu bể của cuộc sống này, khi mà ta đã mỏi mệt, nơi mà ta muốn về nhất là mái nhà, người mà ta mong gặp nhất đó là mẹ. Hãy trở về đi, mẹ anh đang đợi ngoài cửa cấp cứu....

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Cháu bé 8 tháng tuổi gồng mình với căn bệnh Ung thư máu

Ngày con trai tròn 8 tháng tuổi cũng là ngày chị Hiền như chết lặng khi phát hiện con mắc căn bệnh quái ác ung thư máu. Sức khỏe ngày càng yếu mà cháu thì còn quá nhỏ để tiến hành phẫu thuật. Giờ đây, gánh nặng cho việc chạy máu và điều trị hóa liệu càng khiến đôi vai anh chị thêm nặng trĩu...

Đó là hoàn cảnh thương tâm của anh Hoàng Tự Thân (SN 1980) và chị Hoàng Thị Hiền (SN 1991), trú tại xã Gio Châu, huyện Gio Linh (Quảng Trị).

Đến nay, dù đã gần 20 tháng tuổi nhưng cháu Nguyễn Tự Hoàng Long, con trai chị Hiền vẫn chưa biết đi, chưa biết nói, bố mẹ đặt đâu thì ngồi đấy. Gạt vội dòng nước mắt đang trực trào ra, chị Hoàng Thị Hiền nhìn đứa con cười mà lòng đau thắt:

"Mỗi lần nhìn con lòng tôi đau như cắt. Con còn bé quá, giữa hàng vạn người, con mình lại là người không may. Những lúc cháu đau quá thì thường nằm bất động, chứ khỏe lên là nó chơi em ạ”.

Được biết, ngày chào đời, Long hoàn toàn bình thường như những đứa trẻ khác, không có dấu hiệu gì đặc biệt. Cho đến ngày Long được 8 tháng tuổi, gia đình phát hiện cháu bị vàng da, mắt mờ, đầu và bụng phình to, chân tay nhão ra.

Cứ nghĩ rằng con chỉ mắc bệnh thường gặp ở trẻ nhỏ nên vợ chồng anh Thân cũng điều trị bình thường. Rồi đến hôm đưa con đi bệnh viện thăm khám, cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm với kết quả cháu Long bị ung thư, chị Hiền như ngã quỵ.


Cháu Nguyễn Tự Hoàng Long đau đớn mối lần chích thuốc

Ánh mắt đượm buồm nhìn con, anh Thân chia sẻ: "Lúc nhận kết quả, vợ chồng tôi rất hoang mang và chỉ mong rằng bác sĩ đã chẩn đoán nhầm. Lúc ấy, tưởng chừng như có cả tảng đá to đè nặng lên cổ, trong đầu chỉ nghĩ nhất định phải cứu sống con thôi".

Từ ngày con bị bệnh, hai vợ chồng chị Hiền lại khăn gói đưa con ra Bệnh viện Trung Ương Huế để tìm cách chữa trị. 12 tháng con nằm viện cũng là chừng ấy thời gian hai anh chị phải ở miết trong viện để chăm sóc con.

Trước đây, anh Thân vốn là lao động chính trong gia đình, nhưng từ ngày con phát bệnh, việc chăm cần cả bố lẫn mẹ nên nguồn thu nhập cũng trở nên hạn hẹp hơn.

Có thời điểm, bệnh viện hết thuốc, gia đình phải nhờ người mua ở ngoài với mỗi lọ thuốc có giá 1,5 triệu. Những đợt cháu đau nhiều thì mỗi tuần phải tiêm thuốc 3 lần, còn ngày bình thường thì mỗi tần mỗi liều.

Được biết, vợ chồng anh Thân chị Hiền mới cưới nhau nên của cái tích góp gần như không có. Ngày nhận tin con bị bệnh, để có tiền đưa con đi chữa trị, anh chị đã phải ngược xuôi vay mượn khắp nơi.

Một năm ròng con trai nằm viện, số tiền vay mượn theo đó cũng tăng dần lên.

Gạt vội dòng nước mắt, chị Hiền nói trong nghẹn ngào: "Để lo tiền thuốc cho cháu, trâu bò ở nhà đều đã bán đi sạch. Bà ngoại trồng rau màu ở vườn, bán được đồng nào thì đều dồn lại để chuyển vào đây lo cho cháu".

Chia sẻ về tình hình bệnh tật của cháu Long, các bác sỹ của Trung tâm Nhi khoa, Bệnh viện Trung Ương Huế cho biết, bệnh của cháu Long được phát hiện và điều trị sớm.

Tuy nhiên, do sức khỏe của cháu còn yếu, cháu lại còn quá nhỏ để tiến hành phẫu thuật nên bệnh viện chỉ điều trị bằng hóa chất cho cháu mà thôi.


Giấy xác nhận cháu Long bị ung thư máu

Từ ngày nhận tin dữ, nỗi lo canh cánh của người làm cha, làm mẹ cứ đeo đẳng anh chị ngay cả khi ngủ.

Giờ đây, niềm hy vọng lớn nhất của hai vợ chồng là mong sao cứu được đứa con trai bé bỏng, non nớt của mình. "Tôi chỉ có mỗi cháu, cháu mà có mệnh hệ chi chắc tôi không sống nổi", chị Hiền nói trong nước mắt.

Ông Hải, ông ngoại của cháu Long chia sẻ: "Giờ nhìn cháu nó vui đùa, hiếu động vậy thôi chứ nhiều lần cháu phải cấp cứu bất ngờ. Thương cháu lắm nhưng người làm ông như tôi chẳng thể đỡ nổi trận đau của nó, tôi sợ cái cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh".

Hiện nay, sau một năm điều trị bằng hóa chất, cháu Long đã được bác sỹ cho ra viện. Tuy nhiên, mỗi tháng cháu phải nhập viện trở lại để kiểm soát bệnh.

Giờ đây, vợ chồng anh Thân chỉ mong muốn có thể đưa cháu ra nước ngoài để chữa trị, để cháu có thêm cơ hội được sống vui vẻ, nhưng có lẽ ước mơ ấy quá xa vời...

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Sự sống mong manh của em bé 15 tháng tuổi bị não úng thủy


Chúng tôi thật sự xúc động khi lần đầu tiên nhìn thấy hình hài “dị thường” của cháu bé 15 tháng tuổi Nguyễn Hoàng Kim Yến nằm bất động trên một chiếc nệm nhỏ trong căn nhà tình thương vào một ngày buổi chiều đầu tháng 5. Cháu bé Yến nằm đó và đang ngủ, giấc ngủ với đôi mắt không khép lại được của cháu bé mắc đến 4 căn bệnh hiểm nghèo trông rất đáng thương. Có lúc, chúng tôi đã không dám nhìn thẳng vào bé Yến, quay mặt đi để kìm lại sự xúc động chực rơi nước mắt của mình trước tình cảnh của bé.
Tiếp chuyện với chúng tôi trong căn nhà nằm sâu trên một con đường nhỏ ở phường Nhà Mát (TP Bạc Liêu), chị Trần Thị Lượm (33 tuổi, mẹ ruột bé Yến) đã khóc nức nở khi nói đến con gái của chị. Chị nấc nghẹn nhiều lần, cố kìm lại những giọt nước mắt đang chảy xuống khuôn mặt khắc khổ của chị. Những giọt nước mắt bất lực của một người mẹ đang lâm vào cảnh khốn cùng như lưỡi dao cứa vào lòng chị đau thêm, khiến chúng tôi cũng nghẹn lòng. “Tui hết cách rồi anh à, tính mạng con tui giờ chỉ tính từng ngày thôi”, chị mở đầu bằng một lời đau xót như thế.
Bé Nguyễn Hoàng Kim Yến mới sinh bụ bẫm đáng yêu...
...và bé Yến với căn bệnh não úng thủy hiện tại.
Rồi chị Lượm cố kìm sự xúc động, mở lòng tâm sự: Khi chị mang thai cháu Yến được chừng 4 tháng thì chồng chị bỏ chị mà đi. Một mình chị vừa mang thai vừa nuôi thêm 2 đứa con ăn học, vất vả biết chừng nào. Cháu bé Yến được sinh mổ vào tháng 2/2014 và từ khi bé ra đời là chuỗi ngày dài bất hạnh của cháu và sự khổ hạnh của mẹ Lượm.

15 tháng tuổi, bé Yến mắc đến 4 căn bệnh hiểm nghèo.
Chị Lượm kể, vừa sinh ra, bác sĩ phát hiện bé Yến bị dị tật đường xương sống nên phải mổ. Khi vết mổ chưa lành cháu lại có dấu hiệu bị viêm màng não mủ, rồi áp xe não. Các bác sĩ điều trị căn bệnh này chưa xong thì xuất hiện tình trạng đầu cháu ngày càng phình to ra, với kết luận là bị não úng thủy. Cả mấy tháng liền bé Yến nằm điều trị tại BV Nhi Đồng 2, mẹ cháu phải vay mượn khắp nơi để có tiền lo viện phí. Sau đó thấy hoàn cảnh của chị quá khó khăn nên một số nhà hảo tâm cũng hỗ trợ cho chị phần nào để lo bệnh cho con. “Khổ lắm em à, cả mấy tháng liền chị ở bệnh viện với mong muốn cho con khỏi bệnh nhưng vì quá khó khăn nên chị không có điều kiện chữa bệnh cho bé được nữa”, chị Lượm bùi ngùi.
Chị Lượm cho biết, chị đã 3 lần đưa bé Yến lên BV Nhi Đồng 2 để điều trị nhưng lần thứ 3 thì bác sĩ không nhận nữa do bệnh tình của bé khá nặng và rất tốn kém, chị đành ngậm ngùi đưa con về nhà mua thuốc uống qua ngày. Về nhà nhìn đầu của đứa con gái bé bỏng ngày càng phình to ra chị rất đau lòng, chỉ muốn đưa con đi bất cứ đâu để chữa bệnh nhưng lực bất tòng tâm. Chị đã khóc hết nước mắt vì đứa con bất hạnh này.
Chúng tôi nhìn cháu bé Yến nằm bất động trên tấm nệm nhỏ mới phần nào hiểu được nỗi đau mà mẹ bé đang gặp. Bé Yến có cái đầu to hơn cả thân mình. Hai mắt, mũi, miệng trông quá nhỏ bé trước sự biến dạng của phần trán với chi chít những đường gân như muốn vỡ ra bất cứ lúc nào. Hai tay và hai chân của cháu nhỏ xíu không cựa quậy được gì. Nhịp tim của cháu đập nhẹ, chốc chốc cháu lại mở hai mắt với những cái chớp mắt rất khó nhọc, lúc đó mới biết là cháu đang thức. “Những khi trời nắng thì sức khỏe bé rất yếu, đầu bé lại thấy to ra hơn, nhìn bé tội lắm anh à”, chị Lượm bộc bạch.
Chị Lượm cho biết, hiện nước và mủ trong đầu bé Yến thường chảy ra bên ngoài qua 2 lỗ tai rất hôi thối. Chị nói lúc trước 3, 4 ngày phải đi lại bác sĩ để họ lấy mủ và mua thuốc cho bé uống. Nhưng mấy ngày gần đây không có tiền nên chị đành để con ở nhà, tự mình lấy bông ngoáy vào lỗ tai lấy mủ ra. “Mỗi lần đưa vật gì vào lỗ tai lấy mủ thấy bé Yến có cảm giác đau lắm, nhìn con đau, tui cũng đau theo cơn đau của con gái mình rồi lại khóc”, chị Lượm xót lòng.
Con gái bị bệnh, chị Lượm luôn ở cạnh con, hết sức cứu chữa nhưng vì quá khó khăn, bệnh tình của bé Yến ngày càng nguy kịch. 
Vì hoàn cảnh quá khó khăn nên chị Lượm không có điều kiện để chăm lo cho bé Yến được tốt nhất. Mỗi ngày tiền thuốc men, ăn uống, tã lót…cho bé Yến cũng trên dưới 60.000 đồng, đây là một số tiền không nhỏ đối với chị. Bởi không chỉ có bé Yến, chị Lượm còn phải nuôi 2 đứa con gái (một cháu 15 tuổi vì khó khăn nên đã nghỉ học và một cháu đang học lớp 4). Trong khi đó chị Lượm không có nghề nghiệp gì, cuộc sống đều  nhờ vào mua bán lặt vặt mấy món hàng tạp hóa ở nhà. Nhưng cái xóm mà chị Lượm đang ở lại nằm khuất trong một con đường nhỏ, ít người qua lại nên chẳng bán được gì nhiều, mỗi ngày kiếm được chừng vài ngàn đồng, có ngày chẳng có có ai mua nên ngay cả chuyện cơm ăn cũng thiếu trước hụt sau chứ nói gì đến việc trị bệnh cho con.
Người mẹ này đã khóc hết nước mắt vì nỗi bất hạnh của con gái.
Chia sẻ thêm với chúng tôi, chị Lượm nói giờ chị không sợ nghèo, không sợ khổ, chỉ sợ không cứu được con mình. Chị mong sẽ có một phép màu để con chị tai qua nạn khỏi, để con gái chị được một lần gọi mẹ, được một lần nở nụ cười với người thân. Nhưng với tình cảnh bế tắc của gia đình hiện nay thì chị chẳng biết khi nào, làm gì có điều kiện để điều trị bệnh cho con gái chị. Chúng tôi nhìn giọt nước mắt đọng lại trên mặt người mẹ đã khóc hết nước mắt vì con, nhìn khuôn mặt bất động của bé Yến mà thấy xót xa cho hoàn cảnh của mẹ con chị. Chúng tôi cũng cầu mong điều tốt đẹp sẽ đến với chị.
Để giúp chị Lượm vượt qua khó khăn, rất mong sự sẻ chia của các tấm lòng hảo tâm.
Trao đổi với PV Dân trí, ông Lâm Thành Lập- Phó Chủ tịch Hội Chữ Thập đỏ tỉnh Bạc Liêu- cho biết, qua ghi nhận thấy hoàn cảnh của chị Lượm rất đáng thương. Nhìn cháu bé Yến bị căn bệnh não úng thủy hành hạ thật sự quá đỗi đau lòng. “Qua Dân trí, chúng tôi mong các nhà hảo tâm chia sẻ, giúp đỡ để chị Lượm có điều kiện lo cho con”, ông Lập bày tỏ.
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
1. Mã số 1780: Chị Trần Thị Lượm, khóm Đầu Lộ, phường Nhà Mát, TP Bạc Liêu, tỉnh Bạc Liêu.
ĐT: 0942 467 202
Hoặc: Ông Nguyễn Văn Quang (bố bệnh nhân)
Số nhà 31 ấp Nhơn Lợi, xã Nhơn Mỹ, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
Email:quynhanai@dantri.com.vn
Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.
* Tài khoản USD tại VietComBank:
Account Name:Bao Khuyen hoc & Dan tri
Account Number: 045 137 195 6482
Swift Code: BFTVVNVX
Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)
* Tài khoản VNĐ tại VietinBank:
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 10 201 0000 220 639
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm
* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100356359
Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội
* Tài khoảnUSD tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100357002
Swift Code: MSCBVNVX
Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)
3. Văn phòng đại diện của báo:
VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122
VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725
VP TPHCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885
VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269