Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

Tựa


TỰA

Hôm nay Hà Nội lạnh, giữa bộn bề cuộc sống, anh viết về em, người con gái đi qua cuộc đời anh, dù chỉ trong chốc lát!
Trời Hà Nội lạnh, bỗng dưng lại thích nghe Em ơi Hà Nội Phố! Giọng Bằng Kiều ta nghe chưa bao giờ hay đến thế. Có lẽ do Hà Nội lạnh, và do nhớ về em!
Ta cũng đã chấp nhận cuộc sống không em trong vài tháng qua và trong cả vài tháng, vài năm tới. Đã chấp nhận không còn gì nữa nhưng rồi lúc bắt gặp sóng mũi thanh cao ấy, mái tóc bỏ ngỏ ngang vai và đôi mắt đẹp, bất chợt lòng xao xuyến.

Ta còn em mùi hoàng lan

Ta còn em mùi hoa sữa

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm



Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông

Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông

Mùa đông năm ấy

Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ

Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân

Ừ thì ta còn em, còn em trong nỗi nhớ, trong tận sâu trong kí ức.
Xin lỗi người tôi yêu sau này và người theo tôi suốt cuộc đời, cho phép tôi để kí ức về em thật sâu trong tâm trí. Để mỗi khi tôi buồn, lại tựa vào đó mà sống, mà vui lên, mà cầu nguyện cho em được hạnh phúc. Em không phải mối tình đầu của tôi nhưng xin đặt em vào vị trí tôi tin yêu và cố gắng gìn giữ.
Ai nói đó tình đầu là đẹp nhất
Em đến sau cũng một mối tình(thu trường)
Cho tôi mơ về em, chút bềnh bồng, cho tôi làm thi sĩ một chút bên em, bước nhẹ, thẩn thờ , mộng em một vài giây phút thôi, cho kẻ chưa một lần yêu một phép nhiệm màu!
Ta còn em một màu xanh thời gian

Từng chiều phai tóc em bay

Chợt nhòa, chợt hiện

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố

Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường

Hà Nội. 5/3/2013
Hạ Quân

0 nhận xét:

Đăng nhận xét